“Nói lâu như vậy, sao lại không nghe ngươi nhắc đến lão Ngũ?”
“Lão Ngũ là cương thi! Hơn nữa, trước đây lão Ngũ bị Phật Môn giam cầm, làm lỡ mất cơ hội tu luyện, hiện tại tu vi còn không bằng một bộ phận đệ tử đời thứ hai. Bây giờ ngươi đi tìm nàng, không phải là làm chậm trễ tiền đồ sao?”
“Nghe ngươi nói như vậy, ta cũng cảm thấy lão Tứ, lão Lục tương đối thích hợp, nhưng ta không thích đao, cũng không thích kiếm. Chẳng lẽ Tiêu Nhiên không còn đệ tử nào khác sao?”
“Vừa hay có một tên đệ tử ký danh, tu vi xếp thứ mười, gọi là Lăng Tâm Nguyệt, phỏng chừng cũng là con gái riêng của Tông chủ, rất nhiều người đều nghe nói nàng trực tiếp trắng trợn gọi tông chủ là cha, còn liều lĩnh hơn cả Vân thủ tịch.”
Ngoài ra, nàng là đệ tử mà Tiêu Nhiên vừa thu nhận, có lẽ vẫn chưa có đệ tử, nếu ta là người đầu tiên đến… Há chẳng phải là…”
Trong nháy mắt, Lục lão gia tử đã có được phương hướng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


