Ngừng một chút, Lục Tiêu nhiên lại nói tiếp:
“Tuy rằng, từ lúc ngươi sinh ra đến giờ, ta chưa từng gặp ngươi, nhưng rốt cuộc ngươi cũng là máu mủ của ta, ta nhất định sẽ chăm sóc cho ngươi thật tốt, sau này ngươi cứ ở lại đây đi.”
Lăng Tâm Nguyệt lại truyền âm cho U Lan, nói:
“Nhớ kĩ chuyện này, sau này trở về lập tức điều tra xem có chuyện như vậy không?”
“Vâng.”
Sau đó, Lăng Tâm Nguyệt chắp tay với Lục Tiêu Nhiên, nói:
Khuôn mặt xinh đẹp của Lăng Tâm Nguyệt co giật, nàng đương nhiên biết lời Lục Tiêu Nhiên nói là có ý gì.
Nàng lập tức hít một hơi thật sâu, sau khi im lặng vài giây mới nghiến răng, cực kì không tình nguyện, nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)