Trong đầu của hắn nháy mắt xuất hiện một đống dấu chấm hỏi.
“Đợi đã! Lúc nãy ngươi nói tăng thêm vài tiểu cảnh giới là đạt tới Phản Hư cảnh ngũ trọng?”
Lê Trường Sinh gật đầu.
“Đúng thế, sao vậy?”
“Tu vi bây giờ của ngươi là gì?”
“Nếu như bây giờ thì ta là Phản Hư cảnh nhất trọng.”
Vân Ly Ca: “...”
Lê Trường Sinh nhìn sắc mặt của Vân Ly Ca không được tốt lắm, trong lòng nhất thời cảm thấy hơi hồi hộp, lẽ nào mình nói sai điều gì hay đã làm sai chuyện gì mới khiến đại sư huynh không vui?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


