Hoàng thành phồn hoa, người đến người đi, ngựa xe như nước, không ngừng qua lại.
Lục Tiêu Nhiên dẫn hai đồ đệ của mình đi đến một góc trong hoàng thành.
Nơi đây là một ngõ nhỏ, không có nhiều nhân khẩu lắm, coi như chắp vá.
Có một tên ăn mày bị mất một chân đang ngồi ở góc đường, mặc một bộ quần áo rách rưới, tóc dài vừa bẩn vừa rối, xõa xuống dính lên trên mặt, làm người ta không nhìn rõ diện mạo của hắn.
Nhưng tên ăn mày này rõ ràng không giống những tên ăn mày khác cho lắm.
Hắn không ép dạ cầu toàn giống những tên ăn mày khác, không để ý tôn nghiêm mà chạy đi xin ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)