Tôi cố gắng chịu đựng cơn cáu kỉnh vì bị đánh thức giữa đêm, lặng lẽ rời giường, mặc quần áo chỉnh tề rồi bước ra ngoài.
Vừa mở cửa, tôi suýt nữa bị cái cảnh trước mắt làm cho choáng váng. Mẹ ơi, bên ngoài hành lang lúc này còn náo nhiệt hơn cả lúc vợ của Tạ Đào sinh con hôm qua. Cơ bản là từng nhà từng hộ đều có người lục đục kéo ra, kẻ tỉnh táo, người còn ngái ngủ. Nhìn quanh, đa phần là những gương mặt bơ phờ vì bị dựng dậy giữa đêm.
Vấn đề là gì? Không ai cần phải giải thích, chỉ cần lắng tai nghe vài câu là tôi đã hiểu rõ.
Là bởi vì đứa trẻ sơ sinh nhà Tạ Đào.
Từ lúc sinh ra đến giờ, nó vẫn cứ khóc không ngừng. Điều này cũng không có gì lạ, trẻ con mà, biết gì đâu. Nhưng đêm hôm khuya khoắt, trong khi tất cả mọi người đều đang cố gắng ngủ, thì tiếng khóc ré lên từng đợt của em bé lại giống như mũi kim xuyên vào màng nhĩ.
Phải biết rằng, ban ngày mọi người đều tất bật kiếm sống, có người còn như Tạ Đào, buộc dây lưng lên quần rồi liều mạng đánh tang thi, tìm vật tư ngoài kia. Nếu buổi tối mà không được nghỉ ngơi đầy đủ, ngày mai ra ngoài chỉ cần sơ sẩy là xảy ra chuyện ngay.
Có lý do đó, bị đánh thức giữa đêm lại càng khiến người ta nổi cáu.
Mặc dù đa phần đều cố nhịn, bởi ai cũng từng nuôi con, hiểu được chuyện trẻ khóc là không tránh khỏi. Nhưng cũng có người không chịu nổi.
Đối diện nhà Tạ Đào chính là một tên đàn ông nổi tiếng hung dữ tên Giả Triết. Hắn đã từng có xích mích với Tạ gia, cụ thể là nhiều lần trêu chọc em gái của Tạ Đào – Tạ Hân, lúc Tạ Đào không có ở nhà. Tạ Hân vì sợ làm phiền anh trai nên vẫn luôn cắn răng chịu đựng, cố gắng tránh mặt Giả Triết.
Nhưng con người như Giả Triết càng bị né tránh lại càng được đà lấn tới. Mãi đến một lần bị Tạ Đào bắt gặp đang giở trò, Tạ Đào lập tức đánh cho hắn một trận nhừ tử, nằm bẹp giường cả ngày mới bò dậy nổi. Từ đó đôi bên kết oán.
Và đêm nay, vừa hay là cơ hội để trả thù.
Giả Triết bị tiếng khóc đánh thức, liền tức khắc gõ cửa nhà Tạ Đào, mắng như tát nước, từ người lớn tới trẻ con không chừa ai.
Đặt trong tình huống bình thường, chắc chắn Tạ Đào đã lao vào đánh người rồi. Nhưng lần này, đúng là nhà anh có phần sai, con anh làm ồn thật. Hơn nữa giữa đêm khuya, không muốn làm phiền thêm hàng xóm nên anh cố nhịn xuống, nhẹ giọng xin lỗi, chỉ mong Giả Triết chịu rút lui, để vợ con anh yên ổn một chút.
Nhưng Giả Triết thấy Tạ Đào “nhẫn nhịn” liền càng được nước lấn tới. Hắn không những tiếp tục la hét chửi bới, còn trơ tráo đòi Tạ Hân phải “bồi tội” bằng cách ngủ với hắn một đêm.
Lời vừa thốt ra, Tạ Đào lập tức nổi điên, nắm đấm giáng xuống ngay tức thì.
Hai người lại đánh nhau túi bụi, tiếng chửi vang dội khắp hành lang, còn kinh khủng hơn tiếng khóc của em bé.
Sự việc càng lúc càng mất kiểm soát. Những người hàng xóm ban đầu còn định làm ngơ, nhưng bị ầm ĩ tới mức không ngủ nổi, cũng dần dần bực bội. Giả Triết bèn chớp lấy thời cơ, vừa đánh vừa gào: “Nghe đi, nghe đi! Nhà hắn con nít còn đang khóc đấy! Mấy người nói xem, tôi có oan không? Cả ngày cực khổ làm việc, ban đêm còn bị hành hạ bởi tiếng khóc này! Làm sao ngủ nổi?”
Tôi đứng phía sau nghe thấy mà nghẹn lời. Anh cũng đang gào thét đấy thôi?
Tạ Đào giận tím mặt, đấm cho hắn thêm cú nữa, “Mẹ kiếp, nhà ai sinh con mà không khóc? Nếu không phải mày cứ đứng đây phá rối, thì đã dỗ được lâu rồi!”
Trong phòng, mẹ chồng và vợ của Tạ Đào đang vật lộn dỗ con. Vợ anh thì nước mắt ngắn dài, vừa lo cho con, vừa lo cho chồng bị đánh hội đồng. Càng cuống thì càng dỗ không được. Em bé vừa mới chào đời, bị dọa cho khóc càng lớn.
Tạ Hân – em gái Tạ Đào – đứng một bên mặt mày đầy áy náy. Nếu không vì cô, anh trai đâu phải đắc tội Giả Triết? Nếu không vì cô, mọi chuyện hôm nay đâu đến nỗi?
Cô thực sự rất muốn có dị năng. Nếu có, cô có thể bảo vệ gia đình, không còn để người thân vì mình mà bị liên lụy.
Giữa lúc loạn thành một nùi, có người bắt đầu la to:
“Thôi đủ rồi! Đừng đánh nữa! Còn để ai ngủ không hả?”
Đúng là một nùi rối rắm.
Tôi bị ồn đến phát cáu, mà tình cảnh trước mắt thật sự giống hệt như một vở hài kịch nhốn nháo vô nghĩa. Chẳng ai dừng lại, chẳng ai chịu nhường ai.
Trên mặt tôi không còn chút cảm xúc, tôi bước nhanh về phía đó.
Vừa lúc ấy, Cung Nhu cũng bị đánh thức và vừa mở cửa bước ra. Cô nàng vừa định cất tiếng chào, nhưng thấy tôi mặt lạnh như băng, khí thế hừng hực bước tới, bàn tay đang giơ lên lại lập tức rụt về.
Cô ta lẩm bẩm không thành tiếng, “Cô ấy… muốn làm gì vậy?”
Tôi muốn làm gì?
Rất đơn giản.
Tôi sải bước vào đám người đang đánh nhau như chó với mèo, giống như một cao thủ võ công trong phim truyền hình, nhẹ nhàng luồn lách giữa những cú đấm loạn xạ, rồi giơ tay chặt xuống – từng phát, từng phát một.
Ai bị trúng chiêu đều lập tức như mất điện, ngã gục tại chỗ không gượng dậy nổi.
Cung Nhu trợn mắt há mồm.
Cô ấy biết tôi không yếu, nhưng không ngờ tôi lại lợi hại đến thế. Mỗi cú ra tay dứt khoát như chơi đùa, như đánh bẹp chuột đất. Hơn nữa, đối mặt với nhiều người như vậy mà vẫn chẳng hề nao núng, chẳng lẽ không sợ đắc tội với cả đám?
Trên thực tế, đúng là việc tôi ra tay gây ra hậu quả không nhỏ.
“A! Chồng tôi!”
“Này, cô là ai? Cô làm gì chồng tôi hả?”
“Trời đất, giết người rồi!”
“Có cần thiết không? Cãi nhau thôi mà, làm gì căng dữ vậy?”
Thân nhân những kẻ bị tôi đánh ngã liền đồng loạt lao tới chất vấn. Có vài kẻ còn định động tay động chân, nhưng chưa kịp đụng đến tôi thì cũng bị hạ đo ván.
Sau vài cú đấm nữa, bầu không khí cuối cùng cũng được kiểm soát.
Tôi hít sâu một hơi, rồi hét lớn:
“Tất cả IM MIỆNG!”
Không còn chút hiền hòa nào trên khuôn mặt tôi lúc này, khí thế nghiêm nghị đến lạnh sống lưng, ép cho cả hành lang lập tức yên lặng.
Tôi chỉ vào mấy kẻ đang nằm dưới đất, lạnh lùng nói, “Ai còn tiếp tục gây rối, kết cục sẽ giống họ.”
Nếu lời không đủ mạnh, thì dùng hành động. Tôi có năng lực, vì sao lại không dùng?
Hiệu quả dọa dẫm còn hơn trăm lời chửi rủa.
Đám người kia chẳng ai quen biết tôi, cũng không biết tôi là dị năng giả hay người thường. Nhưng chỉ cần nhìn cảnh tôi một mình đánh gục vài tên to xác trong vài chiêu, ai mà không run?
Trong mạt thế, không có mắt nhìn thì sống không lâu.
Tôi quét ánh mắt sắc như dao qua một vòng, lạnh lùng nói:
“Nói giết người cái gì chứ? Không phải còn đang thở sao? Tôi chỉ giúp họ bình tĩnh lại thôi, giữ yên tĩnh cho mọi người.”
Câu này vừa thốt ra, không ít người bắt đầu lẩm bẩm: Bình tĩnh kiểu gì mà bạo lực vậy? Không thể nói chuyện tử tế được sao?
Nhưng nghĩ lại, mấy tên bị tôi đánh đều là vì họ tự tìm tới. Không ai dám hé răng thêm câu nào.
Tôi hừ lạnh:
“Chút chuyện nhỏ mà giữa đêm nháo lên như vậy sao? Còn ai muốn ngủ nữa không? Mai có còn muốn ra ngoài làm việc không?”
Thấy tôi có vẻ hạ giọng, lại giống như thực sự muốn xử lý chuyện này, cuối cùng cũng có người lên tiếng, “Chúng tôi cũng muốn ngủ chứ, nhưng con anh ta khóc mãi không dỗ được, ai chịu nổi?”
Đúng là lời thật lòng. Dù sai không hoàn toàn là ở Tạ Đào, nhưng chính đứa bé khóc nháo đã là nguồn gốc gây rối.
Tôi gằn giọng:
“Trẻ con khóc, người lớn các ngươi cũng không biết điều à? Một lũ người trưởng thành mà còn không bằng đứa bé mới sinh?”
Tôi thu lại ánh mắt, giọng nói chuyển nhẹ hơn:
“Đương nhiên tôi cũng hiểu các người bức bối. Vậy thì thế này, mọi người ai về nhà nấy, đứa bé để tôi dỗ, tôi đảm bảo từ giờ tới sáng sẽ không còn tiếng khóc nào làm phiền các người nữa.”
Nghe đến đây, người nhà Tạ Đào đều lộ rõ vẻ bất ngờ.
Có người không quen thấy tôi lên mặt, định phản bác, nhưng tôi đã giơ tay lên cảnh cáo:
“Tôi đang thông báo, không phải xin phép. Ai không muốn nghe lời, tôi sẽ giúp quay về phòng. Hiểu chưa?”
Không khí lập tức trầm mặc.
Không phải ai cũng sợ tôi, nhưng có rất nhiều người vốn chỉ bị kéo theo đám đông. Giờ thấy có người đứng ra xử lý ổn thỏa, bọn họ liền ngấm ngầm ủng hộ trong lòng.
Một số ít người phản đối cũng bị uy hiếp bằng vũ lực mà câm nín.
Lúc này, Cung Nhu đứng từ xa, lặng lẽ giơ ngón tay cái với tôi.
Tỷ tỷ, ngầu quá đi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)