Vu Phong bị một tiếng kêu bất ngờ làm giật mình đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Anh phản xạ đứng bật dậy xin lỗi: “Thực xin lỗi…” Nhưng vừa nói xong, anh chợt nhận ra mình không làm gì sai—anh đang điều tra theo thông tin từ một cuộc gọi báo nguy, không phải lười biếng trong giờ làm việc.
Ngẩng đầu lên, Vu Phong thấy Hướng An Bang, đồng nghiệp và cũng là bạn học cũ, đang đứng đối diện với vẻ mặt cố nín cười. Vu Phong tức giận nói: “Hướng An Bang, ngươi có bệnh đi ngươi?”
Hướng An Bang tiến lại gần, khoác vai Vu Phong thân thiết: “Nhỏ hơn, này không phải đến cơm trưa thời gian sao, ngươi xem, mọi người đều đi ăn cơm, anh em này không tới kêu ngươi một tiếng sao!”
Là đồng nghiệp và bạn học đại học, hai người có mối quan hệ rất thân thiết, nên thường trêu chọc nhau không chút ngại ngùng.
Vu Phong hất tay Hướng An Bang ra, bực bội nói: “Kêu ta ăn cơm sẽ không hảo hảo kêu?”
“Ha ha ha, chỉ đùa một chút thôi.” Hướng An Bang không để tâm, lại gần hỏi: “Đúng rồi, ngươi vừa rồi nhìn cái gì mà chăm chú vậy? Đến mức quên cả ăn cơm?”
Vu Phong nhớ ra mình đang làm gì, cầm điện thoại lên—phòng phát sóng trực tiếp vẫn đang chạy, nhưng nội dung đã thay đổi. Trước đó là cảnh một nam một nữ giao đấu, giờ tiêu điểm là cô gái kia.
“Ngươi đang xem phát sóng trực tiếp?” Hướng An Bang ngạc nhiên: “Cái gì mà hấp dẫn đến mức ngươi mê mẩn vậy?”
Vu Phong thở dài, biết không thể giấu, bèn kể lại toàn bộ câu chuyện về cuộc gọi báo nguy và phòng phát sóng trực tiếp.
“Ha ha ha ha ha!” Hướng An Bang cười lớn: “Ngươi cũng cả tin quá! Người ta nói gì ngươi cũng tin? Mệt ngươi còn là cảnh sát, phán đoán kém vậy?”
Thấy Vu Phong mặt tối sầm, Hướng An Bang vội nói: “Được rồi, không cười nữa. Chúng ta là cảnh sát, phải nghiêm túc với mọi cuộc gọi báo nguy, là tấm gương cho người khác mà!”
“Đi ăn cơm thôi!” Nói xong, anh kéo Vu Phong đi, mặc cho anh phản đối.
Vu Phong vội vàng cất điện thoại, thở dài, không nói thêm gì nữa.
Bây giờ khi đã bình tĩnh lại, tôi nghĩ Vu Phong hẳn cũng cảm thấy bản thân vừa rồi có chút bốc đồng, lảm nhảm không cần thiết. Thôi thì cứ để vậy đi, nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì.
•
Sau khi kết thúc phần đối chiến được Bạch Vũ chỉ đạo, tôi lặng lẽ co người lại ở mép giường đã bị dời vào góc.
Tuy rằng trong lòng tôi rất rõ khoảng cách giữa mình và Bạch Vũ, đơn thuần xét về lực chiến thì đúng là cách nhau một trời một vực, nhưng thua quá nhanh, quá dễ dàng vẫn khiến tôi không khỏi bị đả kích. Lý trí thì hiểu, nhưng về mặt cảm xúc, khó chịu thì vẫn cứ khó chịu thôi.
Chính thất bại này khiến tôi càng thêm cấp bách muốn nâng cao thực lực cá nhân.
Lúc này, ngoại trừ việc mua sắm đủ loại “gian lận” trong hệ thống thương thành, thì việc sử dụng Liễu Mộc Tâm chính là con đường nhanh nhất để tăng tiến sức mạnh.
Tôi không nói một lời, âm thầm mở hệ thống thương thành ra, nhanh chóng kéo đến khu vực dị năng. Trên giao diện bày ra đủ loại dị năng, từ năm loại nguyên tố cơ bản cho đến hàng loạt dị năng biến dị như hệ lôi, hệ điện, hệ băng, thậm chí cả hệ trị liệu cũng đều có.
Có thể nói, chỉ cần bạn tưởng tượng ra được, thì trong thương thành đều có thể tìm thấy. Không gì là không có.
Trước đó, tôi cũng từng suy nghĩ kỹ càng về việc nên chuẩn bị trang bị gì cho bản thân sau khi thời kỳ bảo hộ kết thúc. Cho nên đến lúc này, mọi thứ đều đã được cân nhắc kỹ, tôi không do dự mà chọn luôn dị năng thuấn di có thời hạn trong một giờ.
Tạm thời không nói đến công kích, muốn sống sót được thì năng lực chạy trốn phải đặt lên hàng đầu.
Dị năng thuấn di trong một giờ tiêu tốn đến 100 tích phân. Nếu là trước khi phát sóng trực tiếp, chắc chắn tôi sẽ đau lòng đến chết vì tiêu hao nhiều như vậy chỉ trong một lần mua. Nhưng sau khoảng thời gian phát sóng vừa rồi, tôi đã kiếm được vài nghìn tích phân, hoàn toàn đủ dùng.
Hơn nữa, dị năng có thời hạn trong hệ thống thương thành kỳ thật có hiệu suất rất cao. Một giờ dùng 100 tích phân tuy hơi đắt, nhưng điểm lợi là thời gian tính không phải ngay khi mua sẽ đếm ngược, mà chỉ tính từ thời điểm sử dụng đến khi cộng dồn đủ một giờ mới hết hạn.
Mà một bậc dị năng nếu muốn thăng cấp lên cấp hai thì cần đến ba trăm tích phân, lên cấp ba lại cần đến một nghìn tích phân. Cấp bậc càng cao thì số tích phân cần để thăng cấp lại càng khủng. Nếu tiêu tích phân để nâng cấp một dị năng vĩnh viễn thì còn tạm gọi là có lời, chứ tiêu tích phân để nâng dị năng có thời hạn thì… thôi khỏi nói cũng biết.
Trước mắt tôi không có ý định tiêu tích phân để nâng cấp mấy cái dị năng có thời hạn đó. Mà nếu muốn mua dị năng vĩnh viễn thì phải kích hoạt khu thương thành trung cấp của hệ thống, nói cách khác là phải nâng tài khoản phát sóng trực tiếp lên tới cấp bốn mới được. Mà điều kiện để lên cấp bốn thì… phải nói là một con số thiên văn.
Tóm lại, hiện tại tôi không dám nghĩ xa như vậy.
Sau khi cẩn thận lấy về dị năng thuấn di, tôi liền trực tiếp rời khỏi hệ thống thương thành. Nhìn về phía đám người cách đó không xa, xác nhận không ai đặc biệt chú ý đến mình, tôi lập tức từ ba lô không gian lấy ra một viên Liễu Mộc Tâm, ngồi trên mép giường, dùng tiểu đao trực tiếp cắt ra và sử dụng.
Một tràng làn đạn lập tức phun ra, cuộn lấy cả màn hình.
【!!!】
【Có phải là dị năng hệ không gian không? Trong tay chủ bá vừa rồi rõ ràng là trống rỗng, vậy mà lại đột nhiên xuất hiện một quả gì đó và một con dao nhỏ, không phải là đặc hiệu đấy chứ?】
【Người dùng “ta rất cẩn thận” vừa tặng một chiếc notebook!】
【Tính đến giờ, đã có mấy loại dị năng xuất hiện rồi. Ít nhất theo tôi nhìn thấy thì có kim hệ, hỏa hệ, thổ hệ, thủy hệ, lôi hệ, giờ lại thêm không gian hệ nữa. Tôi ngày càng tin chủ bá không hề nói dối. Những dị năng này rõ ràng không phải là kỹ xảo đặc hiệu. Nhưng phía trước phòng phát sóng từng có người nói là đồng học đại học của chủ bá, chứng tỏ chủ bá ban đầu từng sống trong thế giới giống chúng ta, cho nên…】
【Cho nên, chủ bá có thể là… xuyên qua!!!】
【Xuyên qua đến mạt thế đúng không? Nếu chuyện đó là thật thì cũng quá xui xẻo đi mất!】
【Chủ bá sao lại không nói gì cả? Trả lời chút đi, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, làm chúng tôi đoán tới đoán lui cũng thấy không yên lòng. Chủ bá liêu một chút đi, chia sẻ xem xuyên đến mạt thế là cảm giác gì vậy?】
【Người dùng “chủ bá xem ta” vừa tặng một căn biệt thự!】
Lễ vật trong phòng phát sóng trực tiếp được phân chia theo thứ tự từ thấp đến cao: một miếng dưa leo một đồng, một quả táo năm đồng, một quả bưởi mười đồng, một chiếc điện thoại ba mươi đồng, một chiếc notebook năm mươi đồng, một viên kim cương một trăm đồng, một chiếc xe thể thao ba trăm đồng, và một căn biệt thự giá trị một ngàn đồng.
Biệt thự chính là lễ vật có giá trị cao nhất.
Tính đến thời điểm hiện tại, đây là lần đầu tiên phòng phát sóng có người tặng biệt thự. Tuy rằng một ngàn đồng chỉ tương đương với một tích phân, so ra thì chẳng khác gì người xem điểm một lượt chú ý miễn phí.
Nhưng đối với người xem mà nói, đánh thưởng là lấy tiền thật ra để ủng hộ. So với việc chỉ nhấn một lượt chú ý thì tất nhiên giá trị hơn rất nhiều.
Cho nên khi vừa có người tặng biệt thự, những lời thúc giục tôi tương tác với người xem liền ào ạt kéo tới không dứt.
Đáng tiếc là tôi vừa mới sử dụng xong Liễu Mộc Tâm, đang trong quá trình hấp thu và tiêu hóa nguồn năng lượng bên trong, hoàn toàn không để ý đến phòng phát sóng trực tiếp.
Tôi không mạnh như Bạch Vũ, không dám một lần dùng luôn bốn viên Liễu Mộc Tâm như anh ấy. Tôi chỉ dám dùng một viên, cũng may là trước đó Bạch Vũ đã từng chia sẻ cho tôi một ít kinh nghiệm nên trong lòng tôi cũng không còn lo lắng gì nhiều.
Năng lượng của Liễu Mộc Tâm rất ôn hòa, sau khi dùng vào có thể rõ ràng cảm nhận được sự biến hóa trong cơ thể, quá trình này không dài cũng không ngắn, khoảng hơn mười phút thì kết thúc.
Một lần nữa mở mắt ra, tôi siết chặt tay lại, ánh mắt sáng bừng lên, cảm thấy toàn thân như được tiếp thêm sinh lực, mạnh mẽ vô cùng.
Tôi gấp đến mức không chờ thêm được nữa, muốn nhanh chóng kiểm tra lại thể trạng của bản thân, đồng thời cũng muốn biết dị năng thuấn di mình vừa mua có được thăng cấp hay không.
Muốn thử nghiệm những điều đó mà không bị ai quấy rầy thì chỉ có thể vào hệ thống huấn luyện không gian.
Tôi do dự một chút, lại quay đầu nhìn về phía nơi mọi người đang tụ tập cách đó không xa, thấy vẫn chưa ai chú ý tới mình, liền lập tức bò lên giường, nằm xuống và làm ra dáng vẻ đang ngủ.
Giờ không phải lúc để bận tâm đến ánh mắt của người khác.
Nằm trên giường, tôi kéo chăn lên, chỉ trong nháy mắt đã tiến vào không gian huấn luyện của hệ thống.
Tôi cứ nghĩ không ai chú ý đến hành động của mình, nhưng đâu biết rằng lúc tôi vừa bò lên giường làm bộ ngủ thì đã có không ít ánh mắt kín đáo liếc qua.
Không ai chủ động lại gần, bởi vì tất cả đều nghĩ rằng tôi đã bị cú thua trước Bạch Vũ đả kích nên mới rút về một góc. Để giữ thể diện cho tôi, mọi người đều lựa chọn không đến an ủi hay hỏi han.
Tất nhiên, cũng có một vài người cảm thấy thất vọng. Chính mắt họ đã chứng kiến tôi ra tay, cũng nhận ra được tôi có thân thủ, nhưng để nói là có thể sống sót trong khu Liên Hoa đầy rẫy tang thi thì thật sự rất khó tin.
Cũng có người cho rằng tôi đang che giấu năng lực thật sự, không muốn lộ ra đòn sát thủ trước mặt mọi người, hoặc cũng có thể là do chưa đủ tin tưởng họ. Dù sao thời gian quen biết vẫn chưa lâu, nói đến tín nhiệm thì còn quá sớm, vì vậy không ai đuổi theo tôi mà hỏi thêm điều gì.
Riêng Bạch Vũ, người từng giao thủ trực tiếp với tôi, thì lại không có nhiều suy nghĩ phức tạp như vậy. Anh ta cũng chẳng quá bận tâm đến việc tôi có bị đả kích hay không, chỉ đơn giản là cảm thấy tò mò với một vài điều bí ẩn trên người tôi.
Trong đám người đó, chỉ có anh ta là người từng tận mắt chứng kiến sự khác thường của tôi.
Cuộc chỉ đạo vừa rồi với anh ta cũng không hẳn là không mang theo ý định thăm dò.
Mà kết quả sau cuộc thử nghiệm lại khiến Bạch Vũ thêm phần nghi hoặc.
Anh ta tận mắt thấy tôi xen lẫn trong đám tang thi mà vẫn không bị tấn công. Sau khi cướp được Liễu Mộc Tâm, chính anh ta cũng từng được hưởng ké sự bảo hộ của tôi. Từ đó, Bạch Vũ đoán rằng tôi có một loại buff phòng ngự nào đó khiến cho tang thi không thể tấn công được tôi.
Vừa rồi khi chiến đấu, anh ta cũng từng thử công kích mấy lần, nhưng lại không hề bị cản trở gì cả, điều này trái ngược hoàn toàn với suy đoán ban đầu.
Càng không thể hiểu rõ thì lại càng muốn làm rõ.
Cho nên anh ta thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn về phía tôi, vô tình chứng kiến toàn bộ quá trình tôi sử dụng Liễu Mộc Tâm. Ban đầu còn tưởng tôi dùng xong sẽ đi về phía mọi người, nhưng không ngờ tôi lại… chui lên giường ngủ.
Bạch Vũ nhất thời cũng cảm thấy hoang mang. Cô gái này rốt cuộc là mạnh đến mức nào? Sao có thể thản nhiên đi ngủ trong lúc này được?
Tôi thì hoàn toàn không biết đến những chuyện đó.
Lúc này, đã vào trong không gian huấn luyện, tôi liền tận dụng sự trợ giúp của các chức năng phụ trợ trong hệ thống để tiến hành kiểm tra toàn diện tố chất cơ thể: từ sức mạnh, tốc độ, độ linh hoạt, khả năng bật nhảy, vân vân… tôi đều thử nghiệm từng cái một.
Kết quả khiến tôi không khỏi chấn động.
Tôi vốn biết Liễu Mộc Tâm có thể nâng cao thể chất, nhưng không ngờ lại nâng cao nhiều đến như vậy.
Căn cứ vào kết quả kiểm tra, sức mạnh của tôi hiện giờ không thua kém bất kỳ dị năng giả hệ lực lượng cấp một nào. Các phương diện khác như tốc độ, phản ứng, thể lực… cũng đều tăng trưởng rõ rệt. Tổng thể tố chất cơ thể thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều dị năng giả.
Liễu Mộc Tâm này… cũng quá bá đạo đi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)