Chu Ngọc đối với việc nhạc mẫu và đệ đệ của thê tử còn sống hay không, thật ra trong lòng chẳng dám ôm quá nhiều hy vọng. Nhưng những điều ấy, hắn không thể nói ra miệng. Hắn chỉ có thể tận lực trấn an, không để nàng suy nghĩ nhiều. Giọng nói ôn hòa, dịu nhẹ:
“Người tốt sẽ có trời thương.”
Chu tiểu muội chợt lên tiếng, “Cũng không biết Lý quản gia và mọi người giờ thế nào rồi.”
Lão quản gia là người đã nhìn bọn họ lớn lên, Chu gia đối với ông ấy luôn có tình cảm sâu nặng. May là tẩu tử phát hiện không đúng, kịp thời trả lại khế ước bán thân cho lão quản gia, nếu không thì ông ấy đã bị bán đi, chịu đựng cảnh chia ly đau đớn.
Dương Hề nói: “Lão quản gia là người có suy tính, chỉ cần cẩn thận sống qua ngày, nhất định sẽ bình an.”
Chuyện lần này cũng nhờ vào việc Từ gia xét nhà quá bất ngờ, nghĩ Chu gia không chuẩn bị gì. Chính điều đó lại giúp cho lão quản gia và người nhà ông tránh được kiếp nạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

