Đứa Trẻ Mười Hai Tuổi Thực Ra Đã Có Thể Hiểu Được Rất Nhiều Chuyện, Cậu Lại Là Người Trưởng Thành Sớm.
Bữa mì tối nay cả ba chị em đều ăn vô cùng thỏa mãn.
Tô Hiểu Diệp thì khỏi phải nói, ăn gì cũng thấy ngon. Trẻ con trí nhớ kém, cho dù trước kia từng được ăn mì sợi thì cách một thời gian dài cũng đã quên mất mùi vị. Lúc này vừa xì xụp húp mì, con bé không quên cảm thán: “Oa, đây là vị của mì sợi sao? Thơm quá, ngon nhất trần đời.”
Tô Hiểu Yến bị con bé chọc cười, rõ ràng mấy hôm trước còn ầm ĩ bảo sủi cảo là ngon nhất. Cười xong cô lại nhịn không được suy nghĩ, có lẽ là cuộc sống ở đây quá đỗi yên bình, hay nói đúng hơn là anh em nhà họ Tô thực sự mang đến cho cô rất nhiều ấm áp. Khoảng thời gian này, số lần cô cười còn nhiều hơn cả mấy năm qua cộng lại.
Tô Nhạc Tùng chuyên tâm ăn mì. Vừa nãy lúc làm việc ngoài đồng cậu đã hơi đói, lúc này càng đói đến mức bụng dán vào lưng. Mì sợi rất mềm và thơm, lại có thêm ba bốn lát thịt, nước dùng cũng ngon ngọt. Cậu húp sột soạt hết sạch một bát, liếc nhìn đại tỷ, rồi ngại ngùng xới thêm bát nữa.
“Hạt Thông, em cứ yên tâm ăn đi, vốn dĩ nấu nhiều là để cho em ăn mà, làm việc ngoài đồng nhanh đói lắm.” Tô Hiểu Yến nói. Thực ra cô cũng từng nghĩ, một thằng bé mười hai tuổi choai choai như Tô Nhạc Tùng, hay là đừng xuống đồng làm việc nữa.
Nhưng đó cũng chỉ là sự bốc đồng nhất thời trong đêm tối. Khi lý trí quay trở lại, Tô Hiểu Yến biết điều đó không thực tế. Thời buổi này lương thực là trên hết. Cô đi làm ở Cung Tiêu Xã, nếu Tô Nhạc Tùng cũng không xuống đồng làm việc, đến cuối năm nhà họ sẽ không được chia lương thực.
Cho dù trong kho hàng không gian của cô có rất nhiều lương thực, ăn uống không phải lo, nhưng vấn đề ngoài sáng lại rất khó giải thích. Chỉ có để Tô Nhạc Tùng xuống đồng làm việc kiếm công điểm, được bao nhiêu hay bấy nhiêu, cuối năm chia lương thực chia tiền, cộng thêm tiền lương cô nhận được ở Cung Tiêu Xã, lúc đó mới miễn cưỡng có thể giải thích được việc nuôi sống cả nhà.
Tô Hiểu Yến ăn một bát rưỡi mì rồi buông đũa không ăn nữa. Cô ngồi đó nhìn hai anh em ăn. Tô Nhạc Tùng năm nay mười hai tuổi, đợi vài năm nữa khôi phục kỳ thi đại học, vừa vặn có thể tham gia.
Vợ chồng Tô lão nhị coi như là người cởi mở, chuyện học hành của con trai con gái đều không bỏ bê. Nguyên chủ coi như miễn cưỡng học hết cấp ba, Tô Nhạc Tùng vẫn đang học tiểu học. Đợi đến khi cậu học xong năm năm tiểu học thì trường học cũng đóng cửa. Hơn nữa vợ chồng Tô lão nhị qua đời, trong nhà cũng không có điều kiện tiếp tục chu cấp cho cậu đi học.
Cũng chính vì nguyên chủ từng đi học, tốt nghiệp cấp ba, không hề thua kém những thanh niên trí thức từ thành phố tới, nên cô mới được sắp xếp vào làm ở Cung Tiêu Xã sau khi cứu được quý nhân. Nếu cô không biết chữ, quý nhân muốn tìm việc cho cô cũng chẳng dễ dàng như vậy.
Tại Cung Tiêu Xã, Ngô Phương đang tán gẫu với Tô Hiểu Yến về chuyện chợ nông thôn. Chị ấy nói: “Hiểu Yến, nếu em muốn đi thì phải đi sớm một chút. Chỗ đó sáu bảy giờ sáng đã có người gùi đồ đến đổi rồi, nếu đi muộn, người chen không lọt đã đành, mà đồ tốt cũng bị người ta đổi mất hết.”
“Náo nhiệt vậy sao? Em đúng là lần đầu tiên đi, may mà có Ngô đại tỷ nhắc nhở, nếu không chắc em đi công cốc rồi.” Tô Hiểu Yến nghe xong có chút ngạc nhiên nói. Lần này cô không hề diễn, mà là thực sự không biết.
Vốn dĩ cô còn định sáng dậy rèn luyện, ăn sáng xong xuôi mới qua đó, xem ra vẫn phải xuất phát sớm một chút mới được.
Ngô Phương nghe Tô Hiểu Yến nói vậy cũng rất có cảm giác thành tựu. Chị gật đầu cười: “Ây da cũng không phải chuyện gì to tát, em còn trẻ, lần đầu làm mấy việc này chắc chắn còn bỡ ngỡ.” Nói xong lại nhớ đến chuyện của mình, chị thở dài sầu não: “Haiz, chị cũng không biết nên tìm ai đổi ca đây.”
“Vẫn là Hiểu Yến em may mắn, ngày nghỉ vừa vặn rơi vào ngày rằm.”
Nhân viên bán hàng ở Cung Tiêu Xã mỗi tháng đều được nghỉ một ngày, cứ vài người lại luân phiên nhau nghỉ. Giống như ngày nghỉ tháng này của Tô Hiểu Yến vừa vặn rơi vào ngày rằm âm lịch, đúng lúc có thể đi chợ nông thôn thử xem nông sâu thế nào.
Đương nhiên, nếu nhân viên bán hàng có việc đột xuất muốn đổi ngày nghỉ, cũng có thể lén lút tìm người đổi ca, tương đương với việc hai người hoán đổi ngày nghỉ cho nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



