Khiến cho Cố đại thẩm phải lắc đầu, đúng là tâm tính trẻ con! Nhưng quả thật cũng chẳng ai muốn đổi đồ với người đã từng mắng chửi mình, chủ động đưa mình đến cho người ta chiếm tiện nghi, đó chẳng phải là kẻ ngốc sao?
Không sai, trong mắt Cố đại thẩm, việc Tô Hiểu Yến chủ động lấy những món đồ khó mua này ra đổi, lại không cần phiếu, tiền cũng không lấy thêm nhiều, quả thực chính là đang bị chiếm tiện nghi. Nếu mang ra chợ đen thì không phải giá này đâu
Cuộc sống của anh em nhà họ Tô cũng không dễ dàng gì, bây giờ khó khăn lắm Yến Tử mới nghĩ thông suốt hơn một chút, không còn cứng nhắc như vậy nữa, Cố đại thẩm tự nhiên sẵn lòng giúp đỡ. Bà gật đầu đáp: “Được, Yến Tử, cháu có thể nghĩ như vậy thím cũng vui. Đến lúc đó có thím trông chừng giúp cháu, ai cần gì thím sẽ nói với cháu, cháu có gì cũng nói với thím một tiếng.”
Lời này nói không được xuôi tai cho lắm, nói đến cuối cùng Cố đại thẩm cũng tự làm mình rối tung. Bà dứt khoát vỗ đùi nói: “Tóm lại có chuyện gì cháu cứ tìm thím là được, thím đi tìm người giúp cháu.”
Việc này cũng không khó, đồ trong tay Yến Tử có khối người muốn mua, bà chỉ cần giúp tìm ra người thích hợp để đổi là được. Cố đại thẩm một là muốn giúp đỡ cô bé nhà họ Tô, hai là cũng có chút tính toán riêng, muốn tạo mối quan hệ tốt với cô bé.
Tiễn Cố đại thẩm đi rồi, Tô Hiểu Yến lúc này mới hài lòng vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Thực ra vừa rồi nàng cũng có phần diễn kịch. Với tính cách thật thà của nguyên chủ mà đột nhiên lấy đồ ra đổi với người khác, không khiến người ta nghi ngờ mới là lạ, đặc biệt là Cố đại thẩm, người đã nhìn nàng lớn lên.
Lừa gạt được Cố đại thẩm, nhân tiện mở ra một con đường trao đổi, mới là mục đích cuối cùng của Tô Hiểu Yến. Nàng mới đến Tam Lí Truân không lâu, nguyên chủ lại là người không mấy tiếp xúc với người ngoài, ai có phẩm hạnh tốt, ai hay nói xấu sau lưng người khác rất khó phân biệt.
Cố đại thẩm đã sống ở Tam Lí Truân mấy chục năm, quen biết rất nhiều người, Tô Hiểu Yến vẫn có chút tin tưởng vào bà, như vậy cũng giúp nàng tiết kiệm được không ít phiền phức.
Bên nhà họ Cố, tối đến sau khi làm xong việc, Cố đại thẩm vào phòng con gái lớn, quay người khép cửa lại, còn lén lút liếc nhìn mấy lần sang nhà con dâu đối diện.
Con gái lớn nhà họ Cố vốn đang ngồi dưới đèn dầu may vá quần áo, nghe tiếng động ngẩng đầu lên thì thấy mẹ mình có vẻ kỳ lạ, cô tò mò hỏi: “Mẹ, mẹ làm gì vậy?”
“Nói nhỏ thôi!” Cố đại thẩm hạ giọng nói, thấy phòng đối diện không có động tĩnh gì, bà mới yên tâm khép cửa lại, đi đến bàn đèn dầu, thần bí lấy từ trong túi ra một món đồ, như khoe khoang đưa đến trước mặt con gái lớn:
“Nguyệt Nguyệt, con xem đây là gì?”
Cố Nguyệt Quý liếc mắt nhìn qua thì thấy một khối màu vàng nhạt, lại ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, tim cô cũng đập nhanh hơn vài phần. Cô không dám tin ngẩng đầu nhìn mẹ: “Đây… đây là xà phòng? Mẹ mua ở đâu vậy?”
“Nói nhỏ thôi, đừng để chị dâu con nghe thấy. Con cũng đừng quan tâm mua ở đâu, cứ giữ lại mà dùng là được. Đừng có dùng phung phí, cái này là để cho con đi lấy chồng đấy.” Cố đại thẩm qua cơn vui mừng, lúc này nhìn bánh xà phòng trong tay mà thấy xót ruột.
Trời đất ơi, một đồng rưỡi có thể mua được cả cân thịt về ăn rồi!
Nếu không phải con gái lớn nói đi lấy chồng chỉ cần bánh xà phòng này, Cố đại thẩm còn không nỡ mua. Chuyện này bà cũng không dám cho con dâu biết, dù là dùng tiền tiết kiệm của bà và ông lão, nếu biết được chắc nó sẽ nhảy dựng lên mất!
Cố Nguyệt Quý cẩn thận nhận lấy bánh xà phòng, miệng cười toe toét nhưng không dám cười lớn, hạ giọng nói: “He he, mẹ tốt quá, con chắc chắn không nói ra ngoài đâu. Con sẽ giữ lại đợi đến lúc lấy chồng mới dùng.”
Nhìn thấy con gái như vậy, Cố đại thẩm cũng không còn xót ruột nữa. Con bé ở nhà cũng không còn bao nhiêu ngày, đợi sau vụ thu hoạch mùa thu gả đi rồi, bà có muốn thương cũng không thương được. Bà bèn ngồi xuống nói chuyện với con gái lớn một lúc.
Lần trước đổi xà phòng với Cố đại thẩm được một đồng rưỡi, Tô Hiểu Yến cẩn thận cất vào hộp tiền tiết kiệm. Thực ra cộng cả số tiền nguyên chủ đã tiết kiệm từ trước đến nay, cũng chỉ có năm đồng sáu.
Lương một tháng của nàng ở Cung Tiêu Xã là hai mươi đồng, nhưng bây giờ còn chưa đủ tháng, tức là một tháng lương còn chưa được nhận.
Tuy trong nhà không có gì đáng giá, nhưng có bài học từ việc Tô lão thái đến nhà cướp gạo lần trước, Tô Hiểu Yến cũng không dám lơ là. Nàng bèn cất thẳng chiếc hộp gỗ đựng tiền tiết kiệm vào kho hàng không gian, như vậy dù có là Thiên Vương lão tử đến cũng không tìm thấy.
Cô bé Lá Cây ban ngày theo Cố đại thẩm ra đồng, sau đó nhận việc đi cắt cỏ đuôi heo, buổi trưa ở nhà chờ Tô Nhạc Tùng nấu cơm cho ăn, buổi chiều làm việc xong về nhà lại có một khoảng thời gian trống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
