Lục Ngôn Khanh vén vạt áo quỳ xuống hai gối, liền nghe thấy Ngu Sở nói, “Các môn phái khác trước khi bái sư phải bái ba lạy tổ sư môn phái và chân dung thượng thần, để cầu xin phù hộ. Nhưng đối với ta mà nói, ta không tin tổ tiên phù hộ. Ta hy vọng ngươi cũng vậy, cầu thần không bằng cầu kỷ, tương lai phải cần cù học tập, làm một người có bản lĩnh.”
Lục Ngôn Khanh hai tay chắp lại, “Đệ tử hiểu ạ.”
Hắn nhớ tới gia gia dùng thân xác già nua nuôi nấng hắn mấy năm nay, chưa từng để hắn trộm cắp hay quỳ lạy xin ăn.
Hắn nhớ tới lão nhân gia dạy hắn nhận mặt chữ, dạy hắn không vì nghèo khó mà làm ác, không vì ăn mặc lời nói mà phán xét người khác.
Lục Ngôn Khanh khấu đầu, trước mắt lại hiện về từng màn trong quá khứ kia.
Người bình thường đối với hắn như đối với chó mà mắng nhiếc xua đuổi, những đứa trẻ cùng lứa đi theo sau lưng hắn gọi hắn là ‘đồ khất cái thối tha’; còn có đám khất cái cá lớn nuốt cá bé, lúc đói khát nhất ném về phía hắn ánh mắt âm u……
Nhưng cuối cùng, đọng lại trong não hắn không phải là những quá khứ gian nan kia, mà là lúc lão nhân qua đời nắm lấy tay hắn, nói với hắn câu nói cuối cùng.
“—— Nếu ngươi thật sự không thể tha thứ cho bản thân sống tạm bợ không có tôn nghiêm trên đời, vậy thì cho đến chết hãy làm một người ôn lương cung khiêm chân quân tử đi.”
Đợi đến khi Lục Ngôn Khanh quay lại đối mặt với Ngu Sở, mắt đã ngấn lệ.
Hắn ngẩng đầu lên, nhận được sự cho phép của Ngu Sở, lúc này mới hai tay chắp lại giơ lên, cao giọng nói, “Sư tôn tại thượng, xin nhận của đệ tử một lạy!”
Lục Ngôn Khanh ba lạy dập đầu, lần cuối cùng hắn không có đứng dậy, trán vẫn dán sát mặt đất lạnh lẽo, nước mắt nóng hổi lại không kìm được mà chảy ra, hang ngàn tâm tư cuộn trào không dứt.
Ngu Sở từ vị trí chủ tọa đi xuống, nàng ngồi xổm xuống, đỡ thiếu niên dậy.
Nàng đưa ngón tay gạt đi giọt lệ nơi khóe mắt Lục Ngôn Khanh, ôn tồn nói, “Sư như phụ mẫu, từ hôm nay trở đi, ngươi có ta che chở.”
Lục Ngôn Khanh vốn nhẫn nhịn từ sau khi gia gia qua đời đến nay cuối cùng không thể nhẫn nại thêm nữa, hắn nhào vào lòng Ngu Sở, giống như một con thú nhỏ mà khóc nức nở lên.
Lục Ngôn Khanh có tư chất cực cao, lại được linh địa của Huyền Cổ Sơn Mạch hỗ trợ, tiến bộ rất nhanh.
Hắn mất hai tháng đã vượt qua Luyện Khí kỳ đặt nền móng, tiến vào Trúc Cơ kỳ. Phải biết rằng tốc độ này đã vô cùng đáng nể, Ngu Sở nhận ra Lục Ngôn Khanh còn có thiên phú hơn cả những gì nàng tưởng tượng.
Nhưng tu tiên giả có song linh căn thường khởi đầu rất nhanh, tới sau này lại xuất hiện tình trạng phân hóa hai cực. Ngu Sở sợ căn cơ của hắn không vững, bèn cố ý khống chế tốc độ tu luyện của hắn.
Việc đuổi theo cấp bậc không vội, quan trọng là phải đặt nền móng, tu luyện bồi dưỡng tốt linh căn.
Ngu Sở để hắn tự chọn vũ khí mình quen dùng. Lục Ngôn Khanh gần như đã thử qua tất cả các loại binh khí, cuối cùng vẫn chọn kiếm, loại vũ khí mà tu tiên giả thường dùng nhất.
Ngoài tu luyện, Ngu Sở còn dạy hắn kiếm thuật, khinh công và một số pháp thuật nhập môn, đương nhiên, việc học văn hóa cũng không hề bỏ bê.
Điều đáng quý nhất ở Lục Ngôn Khanh không chỉ là thiên phú hơn người, mà quan trọng hơn là hắn có khả năng tự chủ rất tốt. Hoàn toàn không cần Ngu Sở dặn dò, hắn đã tự mình sắp xếp thời gian một cách ngăn nắp.
Tính theo thời gian hiện đại của Ngu Sở, Lục Ngôn Khanh mỗi ngày bốn giờ sáng thức dậy viết chữ đọc sách, năm giờ quét dọn sân và đường chính, năm rưỡi bắt đầu luyện công luyện kiếm, sáu rưỡi nấu cơm.
Ngu Sở còn dậy muộn hơn hắn, khi nàng bảy giờ tỉnh lại, người ta đã nấu xong bữa sáng, ăn cùng nàng xong, liền lại đi tu luyện.
Lục Ngôn Khanh từ sau khi luyện khí đã chính thức bước vào thế giới tu tiên, tinh lực cũng dồi dào hơn người thường, mỗi ngày hắn chỉ cần ngủ bốn tiếng, và thật sự chỉ ngủ bốn tiếng.
Hắn cứ như vậy tu luyện, nấu cơm, quét dọn, học tập, luyện võ cả một ngày, tối 12 giờ ngủ, sáng bốn giờ dậy, mưa gió bão bùng cũng không hề lay chuyển.
So với người đồ đệ cần cù chăm chỉ, Ngu Sở thật sự không chút xấu hổ mà thực hiện cuộc sống về hưu của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


