Tần Thanh nhếch môi cười mỉa, trong lòng không khỏi cảm thán: Tại sao những người này lại có thể coi thường sinh mạng đến thế - chỉ vì chút bất mãn là sẵn sàng ra tay tàn độc, ngay cả người từng đầu ấp tay gối cũng có thể xuống tay không nương tình.
Cô thở dài: "Đúng vậy, gặp phải tôi rồi. Thực ra bà ta còn muốn giết cả gã tài xế đó, sau khi thoát thân. Bà ta sẽ tự mình ra tay, như vậy ở một nơi mới bà ta mới có thể hoàn toàn cắt đứt liên hệ với quá khứ tội lỗi, bắt đầu lại từ đầu."
Lâm Phong không phản bác, hoặc là Lâm Phương đã trực tiếp khai nhận, hoặc là họ cũng đã có suy đoán.
Tần Thanh khẽ cười: “Sao thế, không hỏi tôi nữa à? Hết nghi ngờ tôi rồi sao?”
“Haha, nghi ngờ chứ, đương nhiên là nghi ngờ!” Lâm Phong bật cười, vẻ mặt vừa pha chút trêu chọc vừa nghiêm túc. “Làm cảnh sát thì lúc nào cũng phải cảnh giác. Mạnh dạn nghi ngờ, cẩn thận xác minh.” Anh rót hai cốc nước lọc, đưa một cốc cho Tần Thanh: “Tôi xin phép thay mặt những linh hồn oan khuất, kính cô một ly.”
Ngữ khí anh ta rất trang trọng, khiến Tần Thanh cảm nhận được sự thành tâm, nên cô chấp nhận, nâng ly nước uống cạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


