Lâm Phong lại cắn một miếng thật mạnh, phản bác: "Thơm lắm mà, không đến nỗi đồ tôi ăn bị xếp vào loại chó cũng chê chứ."
"Anh đã bao lâu rồi không ăn gì?"
Thấy môi anh ta đã khô nứt, Tần Thanh lấy từ trong túi ra một chai nước chuẩn bị cho Mộc Mộc, vặn nắp đưa cho Lâm Phong.
Lâm Phong cầm lấy uống một ngụm lớn, suýt nữa thì bị sặc, một lúc sau mới bình tĩnh lại được.
Anh ta nhăn nhó mặt mày: "Tôi nói cho cô biết, tối qua tôi chỉ ngủ được hai tiếng, sáng nay đã dậy sớm sắp xếp cái này cái kia, khắp nơi đều là việc, hơn hai mươi tiếng rồi, đây mới là bữa đầu tiên của tôi đấy."
Mộc Mộc nhìn Lâm Phong chằm chằm, cổ Lâm Phong lạnh toát, anh ta nhìn chai nước, thấy trên đó có một hình đầu chó vẽ đơn giản.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)