“Còn nữa, kịch bản chị đang đàm phán cho em không phải đã chốt là em rồi sao? Kịch bản đó em đã xem qua, chủ đề và nội dung rất hợp với một bài hát của anh ấy. Chị hỏi xem có thể dùng bài hát của anh ấy làm nhạc nền hoặc nhạc cuối phim không. Cát-xê của em giảm một chút cũng không sao.”
“Được, chị làm việc em yên tâm. Thôi, dù sao cũng không ép buộc, dùng được thì dùng... Em không nói chuyện với chị nữa, anh ấy còn đang đợi em ăn cơm.”
Thành Lăng rời đi trước khi Vân Thụy quay người, trở về bàn ăn mà anh đã chiếm chỗ.
Anh biết, từ sau khi anh đổ bệnh, Vân Thụy luôn phải chịu áp lực rất lớn.
Những chuyện khác, anh có thể giúp cô, nhưng chuyện sinh tử, đó là vực sâu mà họ không thể vượt qua. Anh chỉ biết đứng nhìn cô vùng vẫy trong vũng lầy tuyệt vọng. Cho đến một ngày, khi anh không còn nữa, vũng lầy tuyệt vọng ấy sẽ nuốt chửng cô.
Nếu thật sự có thần linh, Thành Lăng không cầu xin gì khác, chỉ mong thần linh khiến Vân Thụy đừng yêu anh nhiều như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

