Vật lộn nửa đêm, ngày hôm sau lại dậy sớm một cách bất ngờ.
Tần Thanh vươn vai mới ra khỏi phòng nghỉ, liền thấy một tiểu đạo đồng mặc quần áo xộc xệch đứng dưới gốc cây hồng sai trĩu quả.
Đứa bé ngẩng đầu nhìn những quả hồng, lúc thì gãi đầu, lúc thì gãi mông.
Cô đi qua mới nhận ra đó là Trương Hạo Thần.
Chà... đứa bé được công đức chữa lành trông khác hẳn so với lần đầu gặp hôm qua, bây giờ hoàn toàn là một bạn nhỏ mới đến chín mươi chín phần trăm.
"Nhìn quả hồng ạ." Tâm tư của đứa trẻ cũng không biết che giấu, "Chị đạo trưởng, quả này có ngon không ạ?"
Tần Thanh đứng bên cạnh đứa bé, cùng ngẩng đầu lên: "Chị cũng muốn biết."
Phải nói là cây hồng này ra quả thật tốt, vừa to vừa tròn. Có quả đã chuyển sang màu vàng óng, có quả vẫn còn nửa xanh nửa vàng.
Loại màu vàng óng kia, chắc là đã chín kỹ rồi nhỉ?
Đứa bé nuốt nước miếng nói: "Con không muốn ăn đâu, con đến làm khách, không lấy đồ của nhà người khác."
Trong đầu Tần Thanh nhớ lại vị giòn ngọt của quả hồng, cái bụng rỗng tuếch từ sáng sớm khẽ réo lên phản đối, nước bọt trong miệng cũng bắt đầu tiết ra…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)