Tần Thanh tỉnh dậy theo đồng hồ sinh học.
Cô mở tủ lạnh lấy hai quả trứng cho vào nồi luộc, rồi hỏi Mộc Mộc đang quấn quýt bên chân: "Hôm nay mày muốn ăn pate vị gì?"
Chú chó ngơ ngác.
Tần Thanh nuốt nước bọt.
"Đừng nóng vội, đợi hôm nay tao đi bắt cóc đạo đức... à, thương lượng một chút."
Nhưng đến lúc ăn cơm, Tần Thanh vẫn không nhịn được, lại mở túi ra lấy vài miếng. Bóp nát tất cả, một nửa rắc lên pate của Mộc Mộc, một nửa rắc lên cháo loãng của mình.
Cô nói với Mộc Mộc không rành toán học: "Vơi đi vài miếng cũng không tính là vơi."
Huhuhu, rắc vào cháo cũng thơm quá, giòn rụm.
Bản thân miếng bánh giòn đã có vị mặn, ăn kèm với cháo không có vị gì lại càng ngon hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)