Tiểu Tống cảm thấy người này thật không có mắt nhìn, không muốn để ý. Ai ngờ vị khách quá kiên trì, hỏi đi hỏi lại.
Lúc này anh ta mới quay sang vị khách, cười như không cười: "Cơm ở chỗ chúng tôi không phục vụ bên ngoài, người thường không ăn được đâu."
"Chế độ thành viên à?" Vị khách nói, "Anh bạn, vậy thì anh coi thường tôi rồi, tôi không có sở thích gì khác, chỉ thích ăn. Ở thành phố Sơn Du này, chỉ cần anh nói ra được địa chỉ, tôi sẽ tìm được cách để ăn cho bằng được. Anh cứ mạnh dạn nói đi."
Tiểu Tống cười khẩy.
Cảm thấy người này thật phiền phức.
"Thế nào? Dám đi không?" Tiểu Tống nói, "Hai nồi tôm này là do đầu bếp trưởng nhà ăn chúng tôi xào, cục trưởng đích thân dặn mang đến."
Tần Thanh đi rửa tay rồi ra, thì phát hiện ánh mắt của vị khách lúc nãy nhìn cô có chút không đúng, phải nói là càng lúc càng cung kính.
Cô chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
Tiểu Tống vỗ tay, kết luận: "Đồ đã giao, nhiệm vụ của tôi hoàn thành, tôi đi trước đây."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)