Vừa lên xe, Tần Thanh gần như rũ xuống trên ghế sau, tất cả sức lực như bị rút cạn.
“Sếp, cô vẫn ổn chứ?” Tần Phương Hảo lo lắng hỏi.
Tần Thanh yếu ớt đáp: “Rõ ràng không làm gì, chỉ đứng căng thẳng thôi, mà giờ còn mệt hơn chạy 5 cây số. Thì ra cảm xúc cũng tiêu hao năng lượng chứ chẳng đùa. Bây giờ tôi cảm giác mình sắp đói đến kiệt sức rồi.”
“Ừm…” Lâu Tâm Nguyệt lục túi lấy ra một gói bánh quy nhỏ, xé đưa cho Tần Thanh. “Thật ra, hôm nay không phải không làm gì cả đâu sếp. Chúng ta còn bơi lội, leo núi ngược dòng hơn ba cây số rồi mới đến nơi này mà.”
Tần Phương Hảo cũng uể oải tiếp lời: “Nếu đói, chắc là vì đã gần ba giờ chiều rồi mà bữa sáng chúng ta ăn hồi bảy giờ. Đang trên đường đi ăn trưa thì gặp chuyện, thế là ai cũng đói bụng lả cả người.”
Chết tiệt, quả thật là thế!
Cuộc cứu hộ chỉ kéo dài chưa đến một tiếng, nhưng trong cảm nhận của cô, thời gian như dài cả mấy ngày.
Muốn suy nghĩ sâu xa, văn vở một chút cũng không nổi - thôi, ngoan ngoãn nghỉ ngơi, ngoan ngoãn ăn cơm mới là quan trọng nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

