Thiếu gia Lục Dương mắt dán vào cửa kính xe: “Không phải là ở đây chứ, trông nước khá trong, chỉ có điều môi trường hơi lộn xộn.”
Trịnh Ý nhìn vào định vị, đáp: “Không phải ở đây đâu. Hẻm núi Ngọc Đới này là một khe nứt tự nhiên, có hình chữ Y. Khi khu du lịch khai thác chỉ chọn khu vực nước chảy chậm, tương đối an toàn. Chỗ chúng ta đang đi qua chắc là khu vực nước chảy xiết, bên này vẫn là suối hoang. Nhưng do khu du lịch được phát triển, cơ sở hạ tầng xung quanh cũng đã xây dựng tốt hơn. Nhiều người dân để tiết kiệm tiền vé nên không vào khu du lịch mà chơi luôn ở mấy con mương này. Cấm mãi cũng không được, nghe nói chết đuối không phải chỉ một hai lần, nhưng vẫn có người không cưỡng lại được sức hấp dẫn của miễn phí.”
Họ vào khu du lịch. Những du khách không muốn lội suối cũng có thể chọn đi bộ dọc theo con đường mòn ven suối.
Hẻm Ngọc Đới có thảm thực vật phong phú, hẻm núi sâu và cao che khuất mặt trời, đi bộ bên trong vẫn rất mát mẻ.
Đi trước họ là một cặp đôi, người đàn ông thấy dòng suối liền tỏ ra thất vọng, cứ lẩm bẩm với bạn gái: “Hơn hai trăm tệ này tiêu thật không đáng, em xem dòng nước này còn không lớn bằng bên ngoài. Cảnh hai bên cũng chẳng khác gì con suối ngoài kia. Lũ nhà phát triển này đúng là lừa đảo, lừa người ta vào rồi còn bày ra bao nhiêu cái gọi là điểm tiếp tế dọc đường, thực chất là để moi tiền. Em xem, nước khoáng cũng tận 3 tệ một chai.”
Nhưng người đàn ông kia vẫn tiếp tục phàn nàn, lúc thì bảo ván gỗ của đường mòn không chắc chắn, lúc lại chê đường lội suối nước không được khử trùng.
Bạn gái anh ta nổi giận: “Anh có bị bệnh không, nước suối tự nhiên thì lấy gì mà khử trùng, anh muốn nước khử trùng thì đến bể bơi đi, đi cùng em đến đây làm gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)