Cao Ương nói: "Bà Thuấn là bà nội của tôi, tôi là người thừa kế đời này của thuật sư nhà họ Cao." Cô ấy nói xong thì dừng lại, dường như đang chờ đợi phản ứng của Tần Thanh.
Còn về Tần Thanh, cố không có phản ứng gì.
Cô vẫn đang đợi Cao Ương nói tiếp, để cô học hỏi.
Học hỏi xem "đồng nghiệp" đóng gói bản thân như thế nào, cô có thể tham khảo cho việc kinh doanh bói toán của mình, cũng làm một phiên bản tương tự.
Cách xưng hô độc đáo, định vị nghề nghiệp của bản thân, và cả gia tộc truyền thừa...
Tần Thanh tỏ vẻ đã học được, cách trình bày này nghe đáng tin cậy hơn nhiều so với việc cô cứ tự mình nói ra thông tin. Nếu ban đầu cô cũng giới thiệu bản thân với khách hàng như vậy, có lẽ sẽ nhận được ít sự nghi ngờ hơn nhiều.
Cô chớp chớp mắt.
Nghĩ lại phản ứng của Cao Ương, vậy thì cái bà Thuấn gì đó là nhân vật nổi tiếng nào sao?
Cô làm ra vẻ bừng tỉnh ngộ: "Ồ, ra là cháu gái của bà Thuấn, thất kính thất kính."
Cao Ương liền nở nụ cười, có vẻ bớt cảnh giác, thả lỏng hơn một chút: "Không giấu gì Tần sư, tôi đã quan sát cô một thời gian, thủ đoạn và thiên phú của cô thật đáng khâm phục."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


