"Vâng, bà rất thương em. Hồi nhỏ nhà nghèo, không có tiền để đóng tiền ăn trưa ở trường. Mỗi buổi trưa, bà sẽ mang đồ ăn đến cho em, một cái bánh, một bát mì gì đó. Các bạn đều đặt sữa, em thì không. Bà sẽ mua những cái chai rất đẹp, rồi mỗi ngày dùng cối đá xay sữa đậu nành cho em đựng trong đó mang đến trường..."
"Bà đã bị bệnh mấy năm rồi. Lúc bà bệnh em đang học nội trú ở trường cấp ba, thời gian ở cùng bà không nhiều. Đến lúc em phát hiện ra thì đã rất nghiêm trọng rồi. Em tự trách mình, nếu em chú ý hơn một chút, cuối tuần chịu khó về nhà, biết đâu bắt đầu điều trị từ giai đoạn đầu thì đã không xấu đi nhanh như vậy, bây giờ cũng không đến nỗi thế này. Bà còn chưa kịp hưởng phúc của em."
Tần Phương Hảo: "Cũng không thể hoàn toàn trách em, người nhà em thì sao?"
Dương Tiểu Yến im lặng một lúc, rồi mới nói: "Bố mẹ em cũng khá bận, cũng không để ý. Họ cũng không hiểu về những thứ này, đến lúc em phát hiện ra điều bất thường đưa đi khám thì đã là lúc rất nghiêm trọng rồi."
Dừng một lát, Dương Tiểu Yến lại nói: "Trước đây bà cũng từng đi lạc mấy lần, nhưng đều không có gì nguy hiểm, hoặc là bà tự tìm đường về, hoặc là được người quen nhìn thấy đưa về. Nhưng lần này đã qua lâu như vậy, đã gần 40 tiếng rồi, trời lại còn nóng như thế."
"Có thể làm một số biện pháp chống lạc cho người già, bây giờ có rất nhiều thiết bị." Tần Phương Hảo khuyên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
