Anh bươn chải tìm việc, ban ngày đóng vai nhân vật trong khu du lịch, ban đêm thì chật vật biểu diễn ở mấy nhà hàng âm nhạc, sân khấu nhỏ. Thậm chí anh còn thử tham gia chương trình tạp kỹ để mong được chú ý. Nhưng ngoại hình lại rơi vào khoảng “trung bình”: Không đủ đẹp trai để gây ấn tượng, cũng chẳng xấu lạ để nổi bật. Thế là bị loại từ vòng gửi xe.
Thoáng cái đã sắp ba mươi, bạn bè đồng trang lứa ở quê nhà đều yên bề gia thất, sự nghiệp vững vàng, nhịp sống thong thả như đã bước sang nửa đời an ổn.
Còn anh - Hà Hứa, người từng là tâm điểm của cả làng, từng là “cây hài” khiến ai nấy cười nghiêng ngả - lại chẳng làm nên trò trống gì.
Có lẽ, đã đến lúc phải trưởng thành. Phải từ bỏ mộng tưởng xa vời, trước hết phải lo sinh tồn đã.
Hà Hứa tu một ngụm nước lớn, nhưng mùi cơm nóng hổi cứ quấn quýt bên mũi, càng lúc càng rõ. Bụng đói meo, anh thậm chí ngỡ như mình nghe thấy có người chìa cho một hộp cơm.
Ngẩng đầu lên, trước mắt đúng là có một hộp cơm đầy ắp, ngang tầm mắt anh. Người đưa cơm là một cô gái trẻ, dáng nhỏ nhắn, chỉ cao đến vai anh, nhưng lại gọi: “Anh bạn, ăn không? Không ăn thì tôi mang cho người khác đấy.”
Hà Hứa đứng bật dậy, đôi chân nhũn ra, suýt chút nữa thì ngã.
Cô gái đó quả thật không cao đến vai anh, Hà Hứa cảm thấy mắt mình sắp dính vào hộp cơm rồi.
Anh không nhận ngay, hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
Cô gái ngẩng đầu nhìn anh một cái, dường như có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã nói: "Giảm giá cho anh, 5 tệ nhé."
Trên người Hà Hứa vừa vặn còn lại đúng năm tệ. Anh đưa cho cô gái - Tần Thanh - rồi ngồi xuống, bưng hộp cơm lên ăn ngon lành.
Tần Thanh cũng ngồi xuống bên cạnh anh.
Tần Thanh nhíu mày ăn cơm, khó ăn quá.
Ăn xong, Hà Hứa chủ động đợi Tần Thanh ăn xong để đi vứt rác. Khi quay lại, anh nói: "Cảm ơn nhé."
Tần Thanh ngẩn ra: “Hửm?”
"Tôi biết cô đang giúp tôi. Tôi từ nhỏ đã khá nhạy cảm với cảm xúc của người khác, nên sẽ không nhìn nhầm đâu. Hơn nữa, cái cớ cô tìm thật sự rất tệ."
Vừa ăn no xong đã quay ra bình luận cô luôn à?
Tần Thanh nói thẳng: "Không hẳn là giúp anh, chỉ là tôi không muốn thấy một ngôi sao vụt tắt.”
Vừa nói xong, bản thân cô cũng thấy gai người, những lời sến súa thế này, từ miệng cô nghe thật buồn nôn. Nhưng đã lỡ rồi, cô đành tiếp tục: “Dù anh có tin hay không, tôi biết xem bói.”
Hà Hứa trợn mắt, hiển nhiên không ngờ tình huống lại rẽ sang hướng thần kỳ như vậy.
Tần Thanh bắt đầu “trổ tài”, vung tay vẽ vời: “Tôi thấy trên đỉnh đầu anh có một ngôi sao sáng rực rỡ.”
"Ngôi sao?"
“Đúng vậy.” Cô gật đầu chắc nịch. “Nó sáng đến mức làm lóa mắt tôi, đại diện cho việc anh sẽ trở thành một người được vạn người chú ý. Nhưng…”
Hà Hứa bất giác đưa tay lên sờ đầu, đương nhiên, anh sẽ không sờ thấy gì cả.
Cô ngừng một nhịp, thở dài tiếc nuối: "Nhưng... giờ nó chập chờn, lúc sáng lúc tối. Tôi đoán anh đang đứng giữa ngã rẽ. Chỉ cần anh dao động, ngôi sao ấy cũng theo quyết định của anh mà tỏa sáng hay lụi tắt.”
Kỳ thực, Tần Thanh cũng không chắc bản thân làm vậy có đúng hay không. Cô nhìn thấy rõ tài năng thiên phú trong người Hà Hứa. Nhưng nếu ở lại, anh sẽ tiếp tục phải chịu đói chịu khát thì sao? Nếu về quê, có lẽ cuộc sống còn dễ thở hơn. Lỡ anh tin vào lời cô, chẳng phải chính cô sẽ thành kẻ bóp chết một lựa chọn khác trong đời anh sao?
Nhưng… cô đã quan sát rất lâu, nhận ra bản thân Hà Hứa vốn dĩ cũng không cam lòng từ bỏ ước mơ.
Vậy thì cứ đẩy một cái xem sao.
Dù chuyên môn xuất sắc đến mức bùng nổ, vận may của Hà Hứa lại thảm thương, chưa đầy năm mươi lăm điểm.
Điều Hà Hứa thiếu, chỉ là một cơ hội để một bước hóa rồng.
Tần Thanh cũng không dám chắc cơ hội ấy có tới không, càng không biết bao giờ nó sẽ đến. Nhưng cô thừa hiểu, sự do dự lớn nhất của Hà Hứa lúc này chính là: Anh không biết mình có hợp với nghề diễn xuất hay không. Vậy thì, cô bịa ra một liều thuốc an thần, nói cho anh rằng có thể. Biết đâu, cơ hội sẽ đến ngay sau khi anh tin tưởng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)