Đám người Đường Kinh Duệ đồng loạt nhìn về phía cửa chính. Lưu Bách hộ đang dẫn Mộc Nam Cẩm bước vào.
Vừa thấy nàng xuất hiện, Đặng Hưng Triều cùng đám thuộc hạ lập tức im bặt, nhanh chóng lùi vào góc tối, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại.
Đường Kinh Duệ khẽ nhíu mày: "Sao muội lại tới đây?"
Mộc Nam Cẩm tức tối đáp: "Chẳng phải chính các ngươi bảo ta đến tham quan học hỏi sao?"
"Là ta gọi nàng tới." Khám Triều Nham nghiêm mặt nói: "Từ giờ trở đi, không có lệnh của ta, bất cứ ai cũng không được lên tiếng."
Đường Kinh Duệ cùng hai thuộc hạ là Triệu Phó Thiên hộ và Lỗ Phó Thiên hộ lui sang một bên.
Ngay sau đó, bọn họ kinh ngạc phát hiện đám người Đặng Hưng Triều cũng ngoan ngoãn đứng yên trong góc, không hé răng nửa lời.
Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy vị Hữu Trấn phủ sứ này nghe lời đến vậy.
[Khám Triều Nham quả nhiên không hổ là võ giả Cửu phẩm. Chỉ cần ra lệnh một tiếng, Đặng Hưng Triều ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám. Khám đại nhân đúng là uy vũ bá khí.]
Đường Kinh Duệ: "..."
Triệu Phó Thiên hộ và Lỗ Phó Thiên hộ lập tức trợn tròn mắt.
Nửa tháng không gặp, người chẳng béo thêm cân nào, nhưng lá gan thì lớn hơn hẳn. Dám công khai chê Đặng Hưng Triều nhát gan ngay trước mặt ông ta. Không muốn sống nữa sao?
Điều khiến bọn họ bất ngờ hơn là Đặng Hưng Triều vậy mà vẫn không nổi giận.
Chẳng lẽ thật sự sợ đến mức đó?
Thực ra lúc này Đặng Hưng Triều đã tức đến nghiến răng ken két. Điều ông ta sợ không phải Khám Triều Nham. Mà là sợ Mộc Nam Cẩm chú ý tới mình rồi vô tình bóc sạch bí mật.
Khám Triều Nham khẽ ho một tiếng.
[Khám đại nhân đừng ho nữa. Mau thẩm vấn phạm nhân đi. Xong việc ta còn phải về nhà ngủ bù.]
Đường Kinh Duệ, Triệu Phó Thiên hộ, Lỗ Phó Thiên hộ: "..."
Khám Triều Nham quay đầu nhìn về phía nhà lao.
"Công Tu Dung."
Người trong lao khẽ bật cười. Tiếng cười trầm thấp lười biếng, mang theo sức mê hoặc khó tả, tựa như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim mọi người, khiến người ta ngứa ngáy khó chịu.
"Các ngươi đã nghĩ ra cách khiến ta mở miệng chưa?"
Lúc này Mộc Nam Cẩm mới chú ý tới người đang bị giam trong lao.
Đó là một nam tử hồng y tuyệt sắc. Dung mạo của hắn thậm chí còn nổi bật hơn cả quốc sư.
Dưới sự tôn lên của hắn, ngay cả nhà lao âm u tối tăm cũng như sáng bừng lên. Tựa hồ nơi này không phải địa lao lạnh lẽo. Mà là một chiếc lồng tơ vàng được chế tác từ vàng ròng.
Nếu quốc sư là đóa tuyết liên trên đỉnh Thiên Sơn, thanh lãnh mà không nhiễm bụi trần. Vậy nam tử hồng y trước mắt chính là hồ ly chín đuôi sống trong núi sâu, vừa tà mị vừa quyến rũ.
[Oa oa oa! Lại thêm một mỹ nam nữa! Đẹp đến mức ta không biết phải dùng từ gì để hình dung luôn! Đường Kinh Duệ đứng cạnh hắn đúng là bị dìm tận chân trời. Hôm nay quả thật mở mang tầm mắt. Trước có Phong Tư Nam, giờ lại có...]
[Ơ...]
[Tên hắn là gì nhỉ? Vừa nãy Khám Triều Nham gọi hắn là gì ấy nhỉ? Công Tu Dung?]
"..."
Đường Kinh Duệ bỗng phát hiện một chuyện vô cùng kỳ quái. Từ đầu đến cuối, Mộc Nam Cẩm vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt. Đôi môi cũng chưa từng động đậy. Thế nhưng vì sao y lại liên tục nghe thấy giọng nói của nàng? Chẳng lẽ...
Là ảo giác sao?
[Công Tu Dung là ai nhỉ? Sao một nam nhân đẹp đến vậy lại bị nhốt trong ám lao của Cẩm Y Vệ? Hắn rốt cuộc phạm phải tội gì? Chẳng lẽ đội nón xanh cho Hoàng đế? Với nhan sắc này của hắn, đúng là có thể khiến đám nữ nhân trong hậu cung mê đến thần hồn điên đảo. Chậc chậc, biết đâu toàn bộ hậu cung còn tình nguyện cắm sừng Hoàng đế vì hắn ấy chứ. Ha ha.]
"..."
Mọi người âm thầm cảm thấy may mắn vì Hoàng đế không có mặt ở đây. Nếu không, e rằng đã bị nàng chọc tức đến thổ huyết rồi.
Mộc Nam Cẩm lập tức mở hệ thống.
[Để ta xem nào, rốt cuộc Công Tu Dung là ai... A! Có rồi!]
Khám Triều Nham lạnh lùng nhếch môi: "Ngươi sai rồi. Chúng ta căn bản không cần cạy miệng ngươi cũng có thể biết được thân phận thật sự của ngươi."
"Ồ?"
Công Tu Dung nằm nghiêng trên đống rơm, ngón tay khẽ quấn lấy một lọn tóc buông trước ngực, giọng điệu lười biếng: "Vậy ta xin rửa mắt mong chờ."
[Công Tu Dung, đầu bài của Tiếu Khuynh Lâu ở kinh thành.]
[Đệch!]
[Một cực phẩm mỹ nam như vậy mà lại là Vịt vương? Đúng là phí của trời! Đẹp đến thế mà lại đi làm trai bao. Cũng may chỉ bán nghệ không bán thân.]
[Nhưng ta vẫn thấy đau lòng quá đi mất. Sao không đợi ta tới Tiếu Khuynh Lâu mở mang kiến thức rồi hẵng bị Cẩm Y Vệ bắt chứ? Ta còn chưa được tận mắt chiêm ngưỡng đâu! Đúng là trời không có mắt mà!]
Khóe mắt Khám Triều Nham khẽ giật.
Lưu Bách hộ và những người khác cũng đồng loạt đen mặt.
Mộc Nam Cẩm đưa tay sờ chiếc túi tiền lép kẹp bên hông.
[Thôi bỏ đi. Với hai lượng bạc mỗi tháng của ta, có đến Tiếu Khuynh Lâu cũng chẳng tiêu nổi.]
[Nhưng mà Cẩm Y Vệ bắt một Vịt vương làm gì? Hắn lừa tiền à?]
[Ồ...]
[Thì ra là nghi ngờ hắn là mật thám của nước khác nên mới bắt người. Đáng tiếc, lần này Cẩm Y Vệ đoán sai rồi. Hắn thực ra là con trai của Hoàng đế Đông Chiếu Cổ quốc và Thánh nữ Bắc Hàn Cổ quốc. Chính là Tam hoàng tử của Đông Chiếu Cổ quốc, vì không muốn tranh đoạt ngôi vị nên mới chạy tới Đại Càn quốc lánh nạn, mở một nam quán ở kinh thành cũng chỉ để tiện thu thập tin tức các nước mà thôi.]
Nghe đến đây, đám người Khám Triều Nham đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Những quốc gia được gọi là Cổ quốc đều là những đế quốc cổ xưa hùng mạnh. Bất kể là quốc lực, tài nguyên hay nội tình, tất cả đều vượt xa Đại Càn quốc. Nếu muốn tiêu diệt Đại Càn, bọn họ chỉ cần động một đầu ngón tay cũng đủ. May mà những Cổ quốc ấy ở cách Đại Càn vô cùng xa xôi. Hơn nữa, một nước nhỏ như Đại Càn vốn chẳng lọt nổi vào mắt bọn họ. Bằng không, Đại Càn đã chẳng thể yên ổn đến tận hôm nay.
[Oa oa oa! Tiểu Vịt vương này còn là võ giả cấp Tông Sư nữa kìa!]
[Nói cách khác, ngay cả Khám Triều Nham cũng không phải đối thủ của hắn. Ám lao này căn bản không nhốt nổi hắn. Hắn bị bắt vào đây hoàn toàn là cố ý để Cẩm Y Vệ bắt được.]
[Chậc chậc! Để tránh bị người nhà tìm thấy mà có thể làm tới mức này. Đúng là đủ tàn nhẫn với bản thân.]
Tiếng lòng vừa dứt, sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.
Công Tu Dung cực kỳ nhạy bén. Hắn nhanh chóng nhận ra ngoại trừ cô nương vừa mới bước vào kia, những người còn lại đều đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy kiêng dè.
[Đệch!]
Tiếng lòng bất ngờ vang lên khiến tim mọi người nhảy dựng. Theo phản xạ, tất cả đều đưa tay chạm vào chuôi đao bên hông.
[Quá giờ tan làm nửa canh giờ rồi mà vẫn chưa cho về. Có biết tăng ca phải trả tiền tăng ca không hả? Không có tiền tăng ca thì lão nương từ chối làm thêm!]
"..."
Mọi người đồng loạt câm nín.
Lưu Bách hộ tức đến mức trợn mắt nhìn nàng. Ông còn tưởng Công Tu Dung chuẩn bị động thủ, suýt nữa đã rút đao chém người rồi.
Mộc Nam Cẩm bị nhìn đến khó hiểu.
[Chẳng phải đang thẩm vấn phạm nhân sao? Sao mới nói có mấy câu đã không nói nữa rồi? Cứ đứng nhìn nhau như vậy thì tra được cái gì?]
[Lão Khám à! Ông thế này là không được đâu. Không lấy bản lĩnh thật ra thẩm vấn phạm nhân thì ta học được cái gì chứ?]
Khám Triều Nham khẽ ho một tiếng: "Hôm nay đến đây thôi. Sau này sẽ tiếp tục đưa Mộc nha đầu tới học hỏi."
"Vâng."
Lưu Bách hộ quay sang Mộc Nam Cẩm: "Mộc Nam Cẩm, đi thôi."
Mộc Nam Cẩm chỉ hận không thể lập tức bay về nhà ngủ bù. Nàng vội vã bước ra ngoài, nhưng mới đi được vài bước lại quay đầu chạy trở về.
Tiếp đó, nàng móc từ trong ngực ra một chiếc bánh bao, ném vào trong nhà lao, còn tiện tay nháy mắt với Công Tu Dung: "Ăn tạm cái bánh bao lót dạ đi."
[Nhớ kỹ mặt ta nhé! Sau này ta tới Tiếu Khuynh Lâu tìm tiểu quan, nể tình chiếc bánh bao này mà đừng lấy tiền của ta. Hì hì, đúng là ta có tầm nhìn xa trông rộng.]
"..."
Mọi người đồng loạt cạn lời.
Công Tu Dung nhìn chiếc bánh bao còn in rõ mấy dấu tay đen sì, khóe môi khẽ nhếch lên.
Nụ cười ấy vừa lười biếng vừa mê hoặc.
Hắn chẳng hề ghét bỏ, cúi đầu cắn một miếng bánh bao.
"Đa tạ."
[Ôi chao, nam nhân mà quyến rũ lên thì đúng là chẳng còn phần của nữ nhân.]
Mộc Nam Cẩm vui vẻ hớn hở rời đi.
Cánh cửa lớn đóng lại. Nhà lao một lần nữa chìm vào yên tĩnh.
Khám Triều Nham rót một chén nước, đặt trước mặt Công Tu Dung.
Công Tu Dung không nhận: "Thẩm vấn không được nên định hạ thuốc mê với ta sao?"
"Tam hoàng tử cứ yên tâm." Khám Triều Nham bình thản đáp: "Trong nước không có thuốc mê."
Ánh mắt Công Tu Dung thoáng khựng lại.
Động tác rất nhỏ, nhưng vẫn không qua được mắt Khám Triều Nham.
Ông đặt chén nước về chỗ cũ: "Thả Tu Dung công tử ra."
"Vâng."
Mạc Phó Thiên hộ lập tức mở cửa lao.
Công Tu Dung nuốt miếng bánh bao xuống bụng rồi hỏi: "Các ngươi làm sao biết được thân phận của ta?"
Rõ ràng nửa khắc trước bọn họ vẫn còn đau đầu vì thân phận của hắn. Vậy mà chỉ sau nửa khắc đã biết được toàn bộ. Nếu không phải đã điều tra từ trước thì chắc chắn phải có thủ đoạn nào khác không tiện để lộ.
Đường Kinh Duệ nhìn Công Tu Dung với vẻ khó hiểu.
Vừa rồi Mộc Nam Cẩm đã tiết lộ nhiều chuyện về hắn như vậy. Chẳng lẽ hắn thật sự không nghe thấy?
"Không tiện tiết lộ."
Khám Triều Nham nói xong liền dẫn theo Đường Kinh Duệ và những người khác rời đi.
Đặng Hưng Triều sợ Công Tu Dung ra ngoài sẽ tìm mình tính sổ nên vội vàng bám sát phía sau.
Rời khỏi ám lao, Đường Kinh Duệ lập tức hỏi: "Trấn phủ sứ, chúng ta cứ thả Công Tu Dung đi như vậy sao?"
Đường Kinh Duệ nhớ tới những lời Mộc Nam Cẩm nói trong địa lao.
Y chần chừ mở miệng: "Lúc nãy ở địa lao, Mộc Nam Cẩm nàng ấy..."
Khám Triều Nham biết y muốn hỏi điều gì. Ông vỗ nhẹ lên vai Đường Kinh Duệ: "Ta biết trong lòng các ngươi có rất nhiều thắc mắc. Nếu muốn biết đáp án, các ngươi có thể đi tìm Lưu Bách hộ."
Đường Kinh Duệ: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


