Thân hình hắn tan dần trong nụ cười, mật thất rất nhanh khôi phục vẻ yên tĩnh.
Phó Điềm Điềm nắm lấy cổ áo, nhưng mãi vẫn không cởi xuống.
Nàng luôn cảm thấy trong bóng tối vẫn có một đôi mắt đang lặng lẽ nhìn mình.
Nhưng nghĩ kỹ lại, bất kể xét về tu vi, dung mạo hay thân phận, vị tiền bối kia đều chẳng có lý do gì phải rình coi nàng.
Dù sao người ta cũng đẹp trai như vậy.
Nghĩ đến đây, Phó Điềm Điềm lập tức yên tâm.
Nàng tiêu sái lấy từ trong túi giới tử ra toàn bộ trang phục của Phó Điềm Điềm, nhanh chóng thay sang.
Khuôn mặt tuyệt mỹ của ‘Mặc Sĩ Tiên Vương’ một lần nữa ngưng tụ giữa hư không.
Ánh mắt hắn dường như mang theo vài phần thâm ý, lướt qua Phó Điềm Điềm một lượt rồi mới mỉm cười:
“Nhóc con, ta thật sự có chút thích ngươi.”
Hắn nói vậy, chủ yếu là vì thích dáng vẻ tiêu sái và thái độ chẳng hề ngượng ngùng của nàng.
Phó Điềm Điềm nghe vậy lập tức xua tay, khiêm tốn cười:
“Ngài là tiên vương, tung hoành một phương, mỹ nữ nào mà chẳng từng gặp qua? Làm sao lại để mắt đến một nữ tử bình thường, chẳng có gì nổi bật như ta.”
“Ngươi đúng là rất tự hiểu lấy mình.”
‘Tiên vương’ thuận tay truyền một luồng linh khí vào phù văn trên cửa đá.
Quang mang lập tức lưu chuyển.
Hắn nhìn Phó Điềm Điềm, trong giọng nói mang theo vài phần thưởng thức:
“Chúc ngươi thành công.”
Trong ánh sáng chói mắt, Phó Điềm Điềm vẫn giữ nụ cười dịu dàng, khẽ nhún người hành lễ.
Ngay sau đó, nàng cùng ‘Mặc Sĩ Tiên Vương’ đồng thời biến mất khỏi mật thất.
Trong quá trình truyền tống, hệ thống nghe thấy ký chủ của mình khẽ hừ lạnh.
“Ta nhớ kỹ hắn rồi.”
“……”
“Ta nói cho ngươi biết, bổn thủ tịch sớm muộn gì cũng có ngày trở thành nữ vương của thế giới này. Đến lúc đó, ta nhất định sẽ tính sổ với hắn!”
Hệ thống:
“……”
Ký chủ của nó quả nhiên kế thừa rất tốt tinh thần Long Ngạo Thiên.
Đặc biệt là tính cách... cực kỳ mang thù.
Nhưng Phó Điềm Điềm nhanh chóng phát hiện mình đã bước vào một thế giới được tạo thành từ vô số trận pháp.
Dưới chân nàng là những trận văn nửa trong suốt, đan xen chằng chịt, trông chẳng khác nào một bàn cờ khổng lồ.
Bên cạnh nàng có hai quân cờ, một trắng một đen.
Phó Điềm Điềm ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Ở phía đối diện, nơi bị những quân cờ che khuất, một bóng người đang từ từ hiện ra. Ban đầu chỉ là một cái bóng mơ hồ, nhưng rất nhanh đã trở nên rõ ràng.
Đúng lúc ấy, một giọng nói kỳ ảo vang vọng khắp không gian:
“Hai người đánh cờ, thế hòa thì ra.”
Rõ ràng đó là giọng của ‘Mặc Sĩ Tiên Vương’.
Nhưng khác hẳn lúc trước.
Giọng nói này không mang chút cảm xúc nào, cũng không còn vẻ ôn hòa thân thiện, chỉ có sự lạnh lùng và uy nghiêm cao cao tại thượng, tựa như quy tắc của thiên địa, không cho phép bất kỳ ai chống lại.
“Thế hòa?”
Phó Điềm Điềm vốn tưởng cửa ải đầu tiên sẽ là một trận chém giết.
Không ngờ nơi này lại yêu cầu nàng đánh cờ và đạt thế hòa.
Chẳng lẽ muốn nàng hợp tác với người đối diện?
Nàng khẽ nhíu mày, nhìn về phía bóng người đang dần trở nên rõ ràng.
Ánh mắt vốn bình tĩnh của nàng từng chút biến thành kinh ngạc.
“Giang Thính Huyền?”
Phó Điềm Điềm lập tức nghi ngờ ‘Mặc Sĩ Tiên Vương’ cố ý sắp xếp.
Nếu không, tại sao ngay cửa ải đầu tiên nàng đã gặp phải đối thủ một mất một còn?
Nàng cố hết sức khống chế biểu cảm, không để lộ bất kỳ điều gì khác thường.
Nhưng Giang Thính Huyền ở phía đối diện, sau khi nhìn thấy nàng, đáy mắt lại lóe lên một tia tối sẫm.
Giọng nói vốn đã lạnh lùng của hắn càng trở nên lạnh hơn:
“Là ngươi.”
Ngữ khí chắc chắn đến mức gần như không cần suy nghĩ.
Rõ ràng hắn đã nhận ra nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)