An Nhạc công chúa là trưởng nữ được bệ hạ yêu quý nhất.
Bảy năm trước, nàng ấy gả cho đích thế tử họ Vương. Vợ chồng hai người cũng đã từng gắn bó keo sơn một đoạn thời gian. Sau này, Vương phò mã lén lút ở bên ngoài nuôi một người phụ nữ khác.
An Nhạc công chúa tức giận dùng roi ngựa quật hắn ta một trận rồi đuổi khỏi phủ công chúa.
Lúc ấy chuyện này náo động cả kinh thành đều biết. Cuối cùng kết thúc bằng việc Vương phò mã ngã ngựa chết.
Từng có người nói nguyên nhân cái chết của Vương phò mã vẫn còn nghi vấn, nhưng ai cũng tìm không thấy chứng cứ.
Hơn nữa sau này nhà họ Vương suy tàn, liền không ai dám nhắc lại chuyện này nữa, nhiều nhất là lén lút cảm khái một câu, "độc nhất là lòng dạ đàn bà" mà thôi.
Nhưng ai bảo Vương phò mã không biết điều như vậy, cưới công chúa còn dám làm bậy bên ngoài? Đây còn không phải là tự tìm đường chết ?
Vương phò mã chết đi, An Nhạc công chúa cũng không muốn tái giá, nuôi một đám con hát, ca cơ ở biệt trang uống rượu mua vui qua ngày, nếu không thì mời các tiểu thư quý tộc trong kinh thành đi chơi.
An Nhạc công chúa cũng coi như là một trong những nhân vật đại diện cho nhóm tiểu thư ăn chơi trác táng ở kinh thành.
Lần này An Nhạc công chúa tổ chức tiệc thưởng cúc, gần như tất cả các tiểu thư quý tộc được mời đều hãnh diện đi, rất nhanh biệt trang liền náo nhiệt lên.
“Các ngươi có nhìn thấy Ban Hương quân không?”
“Không có, nàng ta hôm nay chắc là sẽ không tới.”
“Vì sao?”
“Nghe nói Thẩm thám hoa mấy ngày trước đến Tĩnh Đình Hầu phủ hủy hôn, Thẩm thám hoa bị Tĩnh Đình Hầu đánh, đuổi ra ngoài, không ít người đều thấy đấy.”
Các tiểu thư quý tộc ngày thường rảnh rỗi không có việc gì, tụ lại một chỗ khó tránh khỏi buôn chuyện của gia đình khác.
Chuyện “Lại bị hủy hôn” của Ban Họa được xưng là chủ đề nóng nhất lúc bấy giờ.
“Ta nếu là nàng ta, ta cũng không có mặt mũi ra ngoài hóng chuyện.”
Tạ Uyển Dụ muội muội của Tạ Khải Lâm, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau khóe miệng, nhỏ giọng nói với bạn bên cạnh:
“Cả nhà cái người vô lý đó, ai dám kết thân chứ, thật xui xẻo.”
Khuê mật của nàng ta, Thạch Phi Tiên, chính là cháu gái của hữu tướng đương triều. Không chỉ lớn lên xinh đẹp, mà còn là tài nữ nổi tiếng trong kinh thành, ngay cả Thái hậu cũng đã từng chính miệng khen ngợi.
Thạch Phi Tiên tính tình nhạt nhẽo, có thể giao hảo với nàng ấy không nhiều người, Tạ Uyển Dụ là một trong số đó.
Nàng ấy không quá thích cái tính cách phô trương kia của Ban Họa, cho nên nghe Tạ Uyển Dụ nhắc đến Ban Họa liền hơi nhíu mày nói:
“Thôi, nàng ấy là một cô gái bị hủy hôn ba lần, cũng không phải chuyện gì tốt, chúng ta đừng nói nữa.”
“Cho dù chúng ta không nhắc đến, người khác vẫn sẽ nói chuyện vặt.”
Tạ Uyển Dụ nhớ đến ca ca mình, hai tay xoắn chiếc khăn tay nói:
“Nếu không phải nàng ta khắc ca ca ta, ca ca ta làm sao sẽ bị thương mắt.”
Triều đình dùng quan, rất ít khi có tiền lệ dùng người mắt tật. Hiện giờ ca ca nàng ta hỏng một con mắt, không chỉ sau không thể lại vào triều làm quan, ngay cả chuyện hôn nhân cũng phải hạ thấp một bậc.
Hiện giờ mẫu thân nàng ta mỗi ngày ở nhà lấy nước mắt rửa mặt, nàng ta thật sự chịu không nổi không khí nặng nề trong nhà, mới ra ngoài hít thở không khí.
Người đời đều thích giận cá chém thớt, Tạ Uyển Dụ mặc kệ những lời đồn đãi về chuyện khắc phu là thật hay giả, dù sao nàng ta không thích cái dáng vẻ ngông cuồng kia của Ban Họa, oán giận Ban Họa một phen, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều.
Thạch Phi Tiên chỉ lặng lẽ nghe, không nói gì. Tất nhiên, nàng ta cũng không nói ra, ngày Tạ Khải Lâm xảy ra chuyện, chính là ngày hắn muốn tặng cho nàng ta một quyển thơ.
Ban Họa vừa xuống xe ngựa, nha hoàn, bà vú canh giữ ở cửa biệt trang đều đón lên.
Mặc kệ những thiên kim quý tộc kia đối xử với Ban Hương quân này như thế nào, bọn họ những người nô bộc lại phải hầu hạ vị chủ này thật tốt.
Ai bảo vị này có một khuôn mặt xinh đẹp, cái miệng đáng yêu, dỗ đến ngay cả thái hậu, hoàng thượng trong cung cũng thích nàng?
“Gặp qua Hương quân, người cuối cùng cũng đến, công chúa đang ở nội viện chờ người đấy, để nô tỳ dẫn đường cho người.”
Ban Họa thích người khác nâng niu nàng như những vì sao trên trời, nàng lập tức lộ ra một nụ cười rạng rỡ, từ trong túi móc ra mấy viên bạc hình đậu phộng, ném cho nha hoàn nói muốn dẫn đường cho nàng:
“Đi, phải đi chứ. Hoa cúc ở chỗ tỷ tỷ An Nhạc này từ trước đến nay so với nhà người khác xinh đẹp hơn nhiều, ta sao có thể không đến.”
“Tạ Hương quân thưởng.”
Nha hoàn nhận thưởng trên mặt nụ cười trở nên càng thêm rạng rỡ.
“Người đi hướng này, cẩn thận bậc thang dưới chân.”
------------------------------
“Thật không thú vị.”
An Nhạc công chúa gảy hạt ngọc trên mâm, tầm mắt đảo qua những tiểu thư thiên kim ưu nhã, quý phái trong vườn, quay đầu nói với ma ma bên cạnh:
“Họa Họa còn chưa tới sao?”
“Công chúa, Ban Hương quân bây giờ vẫn chưa tới.”
Ma ma nhớ đến những lời đồn đãi trong kinh thành gần đây, nhưng không dám ở trước mặt công chúa nói ra:
“Chắc là đến đang ở trên đường.”
Chủ tớ hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng các cô gái nói cười ríu rít. Một cô gái mặc cung trang lộng lẫy, tay trái một mỹ nhân, tay phải một giai nhân, cười khúc khích hướng phía này đi tới.
“Ta nói là ai làm ra động tĩnh lớn như vậy, trừ muội ấy ra thì còn ai vào đây nữa.”
An Nhạc công chúa trên mặt nụ cười tức khắc rạng rỡ vài phần, đứng dậy hướng về người đang đi đến:
“Tốt tốt, ngươi lại đến trêu chọc nha hoàn nhà ta, làm cho các nàng suốt ngày câu này Ban Hương quân, câu kia Ban Hương quân, quên luôn cả ta.”
“Tỷ tỷ.”
Ban Họa buông mỹ nhân trong tay, định hành lễ với An Nhạc công chúa, bị An Nhạc công chúa đỡ lấy:
“Mau dừng, người hành lễ với ta nhiều lắm rồi, không thiếu một người như ngươi.”
“Chúng ta hơn nửa tháng không gặp, phải trang trọng một chút chứ.”
Ban Họa cùng An Nhạc công chúa nắm tay nhau đi vào vườn. Chân vừa bước vào, liền cảm thấy vô số ánh mắt dừng lại trên người nàng.
Nàng chỉnh lại trâm cài tóc bên thái dương, hướng các quý nữ lộ ra một nụ cười vừa đẹp vừa áp bức.
Nếu các nàng ấy muốn nhìn, nàng liền cho các nàng ấy nhìn cho đủ.
Váy hôm nay của nàng dùng gấm làm, ngọc bội là ngọc huyết kê có tiền cũng không mua được. Từ đầu đến chân không có chỗ nào là không tinh xảo, không chỗ nào không gây chú ý. Nàng tỉ mỉ trang điểm cả một ngày, nếu không ai nhìn thì còn gì hứng thú?
Tạ Uyển Dụ nhìn cái dáng vẻ ngông cuồng kia của Ban Họa mặt suýt chút nữa vặn vẹo.
Ca ca nàng ta một con mắt bị hỏng, Ban Họa lại mặt mày hồng hào trang điểm đến lộng lẫy xuất hiện ở đây. Luồng khí đó trong lòng nàng ta thế nào cũng không thể nuốt xuống được.
Cuối cùng nàng ta đã hiểu vì sao mẫu thân nàng ta thích mắng một vài người phụ nữ là tiện nhân ở nơi không có ai, bởi vì chỉ có hai chữ này mới có thể phát tiết sự phẫn nộ trong lòng đang không ngừng dâng lên của nàng ta.
Chỗ An Nhạc công chúa không thiếu chính là rượu ngon và mỹ nhân.
Các tiểu thư thiên kim đầy sân, một bên nghe các nhạc sư tấu khúc, một bên ngâm thơ vẽ tranh, cũng coi là vui vẻ.
Ban Họa từ nhỏ đến lớn không học hành gì, không giỏi ngâm thơ cũng không giỏi vẽ tranh, chỉ có một cái miệng cực kỳ giỏi, và một cái lưỡi cực kỳ nhạy.
Loại nguyên liệu nào là cũ, loại nào là mới, nàng chỉ cần nếm một ngụm, liền có thể phân biệt ra.
“Rượu này là người ở trang viên dưới đưa tới, hương vị thế nào?”
An Nhạc công chúa mời Ban Họa nếm rượu trái cây.
“Cũng được.”
Ban Họa ghé đầu đến tai An Nhạc công chúa, nhỏ giọng nói:
“Tỷ tỷ thấy cái Tạ Uyển Dụ kia không, lúc trừng mắt với ta, tròng mắt đều sắp rớt ra ngoài rồi.”
“Sao thế, hai đứa không hợp nhau à?”
An Nhạc công chúa lớn hơn Ban Họa bảy tuổi, đối với nàng ấy mà nói, Ban Họa gần như là do nàng ấy nhìn lớn lên, cho nên tình cảm tự nhiên càng thiên vị Ban Họa hơn.
“Ta sao có thể chơi cùng bọn họ?”
Ban Họa nhấp một ngụm rượu trái cây, lười biếng nói:
“Các nàng ấy thích ngâm thơ vẽ tranh, dịu dàng dễ thương. Tỷ tỷ lại không phải không biết, khi nào ta thích đọc sách đâu.”
“Ngươi cũng đừng oán giận, nếu không phải Tạ Khải Lâm cùng người khác bỏ trốn, nàng ta đã thành đệ muội của ngươi.”
“Ai hiếm lạ gả cho một người đàn ông có bệnh về mắt.”
Ban Họa hừ một tiếng, bỏ qua một người là Hương quân hầu phủ đứng đắn như nàng không cưới, cố tình cùng một cô gái trong hẻm hoa đèn bỏ trốn.
Quả thực làm nàng mất hết mặt mũi: “May mắn năm đó hắn bỏ trốn, bằng không ta phải ở với một kẻ nửa mù lại lăng nhăng cả đời.”
Đối với Tạ Khải Lâm nàng từng có thiện cảm, dù sao hắn lớn lên đẹp, lại biết dỗ người vui vẻ. Khi đó nàng nhỏ tuổi không hiểu chuyện, liền để cha mẹ đồng ý lời cầu hôn của nhà hắn.
Sau này nàng mới hiểu ra, tin tưởng cái miệng của đàn ông, không bằng tin tưởng ban ngày gặp ma.
Lúc trước khi cầu hôn, hắn săn sóc lại ôn nhu. Sau này khi cùng người bỏ trốn, lại bày ra một bộ dáng năm đó là ta không hiểu chuyện, hiện tại mới tìm được chân ái.
Còn có cái Tạ Uyển Dụ kia, ca ca nàng ta năm đó hủy hôn làm nàng mất mặt, hiện tại nàng ta còn không biết xấu hổ trừng mắt với nàng, đây không phải đầu óc có bệnh sao?
“Chậc.”
Ban Họa lười phản ứng cái bộ dáng giả vờ thân thiện kia của Tạ Uyển Dụ, tiếp tục cùng An Nhạc công chúa nói chuyện.
Nàng như vậy không cho Tạ Uyển Dụ mặt mũi, Tạ Uyển Dụ liền có chút xấu hổ. Nàng ta ngẩng đầu đối diện tầm mắt các tiểu thư quý tộc các nhà, miễn cưỡng cười nói:
“Khả năng Ban Hương quân đối với nhà chúng ta còn có chút hiểu lầm.”
Hiểu lầm?
Hiểu lầm gì?
Tự nhiên là chuyện bị Tạ gia hủy hôn.
Mặc dù phụ nữ hiện nay tự do hơn so với triều đại trước, nhưng chung quy vẫn là thời đại trọng nam khinh nữ, đàn ông hủy hôn, cho dù là lỗi của đàn ông, nhưng đối với danh tiếng của phụ nữ mà nói, vẫn có ảnh hưởng rất lớn.
Nếu ngươi là người tốt, thì vì sao nhà người ta sẽ hủy hôn?
Nếu nhà trai kiên trì hủy hôn, vậy khẳng định là phụ nữ có vấn đề ở đâu đó.
Vốn dĩ là Tạ gia làm chuyện không tử tế, nhưng xét đến phong cách ăn chơi trác táng của Ban gia, cùng với nguyên tắc làm người chẳng hề khiêm tốn của Ban Họa, cho nên rất nhiều tiểu thư quý tộc liền ngầm chấp nhận cách nói này của Tạ Uyển Dụ.
Lớn lên xinh đẹp có ích lợi gì, Nhị lang Tạ gia vẫn không muốn cưới nàng ta.
Ý nghĩ này khiến rất nhiều tiểu thư quý tộc cảm thấy vui sướng, có một loại cảm giác ưu việt hơn Ban Họa.
Tuy rằng thực tế là các nàng không dám giống Ban Họa, không vui liền không cho người khác mặt mũi, vui vẻ thì lấy vàng bạc thưởng người khác, lại càng không giống Ban Họa, ăn mặc xa hoa lãng phí.
Điều này là không đúng, thân là con gái cái quan trọng nhất là tư thái và nội hàm, phụ nữ như Ban Họa, thật sự quá dễ đoán, quá tục tằng, quả thực chính là mất hết mặt mũi của gia tộc.
“Thẩm Ngọc kia là chuyện thế nào?”
An Nhạc công chúa nhíu mày: “Lúc trước không phải hắn khóc lóc cầu xin muốn cưới ngươi sao?”
“Ai quan tâm hắn thế nào.”
Ban Họa dùng cái xiên bạc lấy một miếng trái cây bỏ vào miệng. Đôi môi đỏ mọng mềm mại như trái đào chín, khiến An Nhạc công chúa không nhịn được đưa tay chọc chọc.
“Thích hủy thì hủy, hắn trừ gương mặt kia ra, cũng không có gì làm ta coi trọng.”
Ban Họa buông xiên bạc, đôi mắt đẹp nháy nháy.
Nàng nhớ rõ trong mộng kết cục của Thẩm Ngọc cũng không tốt lắm, trên mặt bị xăm chữ đày đi biên cương.
“Ngươi thích đàn ông đẹp như vậy, không bằng gả cho Dung Hà?”
An Nhạc công chúa bật cười nói: “Toàn bộ kinh thành, không có ai đẹp hơn hắn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

