Trời thu tháng chín, thời tiết đang ở thời điểm đẹp nhất, thế nhưng Tĩnh Đình Hầu lại ở trong thư phòng đập phá đồ đạc, miệng không ngừng chửi bới, nhìn chẳng giống một vị hầu gia mà giống hệt như một kẻ lưu manh đầu đường xó chợ.
“Ở kinh thành này, kẻ nào dám đắc tội Ban Hoài ta, lão tử giết chết hắn!”
“Phụ thân, người đừng giận, con liền ra ngoài tìm người đánh hắn một trận.”
“Ngươi sai người đánh hắn, ta tìm hoàng thượng thu thập hắn!”
“Làm trò đủ chưa?”
Âm thị một chân đá văng cửa thư phòng bước vào, nhìn hai cha con, người đang xoa tay, người thì múa chân, bà lạnh giọng mắng:
“Còn sợ những lời đồn thổi ngoài kia truyền đến không đủ khó nghe hay sao?”
Tĩnh Đình Hầu và con trai không ai bảo ai, tự giác im lặng, Tĩnh Đình Hầu thu cái chân đang gác trên ghế về, thế tử Tĩnh Đình Hầu Ban Hằng kéo ống tay áo đang xắn xuống.
Thời tiết mát mẻ nhưng Âm thị lại phải quạt một chiếc quạt mới miễn cưỡng hạ cơn giận trong lòng bà xuống. Bà không thèm nhìn những mảnh sứ vỡ trên đất, lập tức đi đến bên ghế ngồi xuống. Nha hoàn, bà vú đi theo sau bà vào bắt đầu xúm lại dọn dẹp.
Tiếng mảnh sứ va vào nhau loảng xoảng càng làm lửa giận trong lòng bà bốc lên cao hơn. Bà trừng mắt nhìn hai cha con một cái, bàn tay trắng muốt đập mạnh xuống bàn, chén trà trên bàn cũng nảy lên.
“Chẳng qua chỉ là một kẻ từ vùng quê ra, thi đỗ khoa cử, thế mà nói muốn hủy hôn là hủy, còn bày ra bộ dáng lúc trước là do Hầu phủ của ta ép hắn nên hắn mới không thể không làm, đây là ý gì?!”
“Mẫu... mẫu thân.”
Ban Hằng tiến đến trước mặt Âm thị, cười nịnh hót nói:
“Xin người đừng giận nữa, trên đời này ếch ba chân khó tìm, đàn ông hai chân khắp nơi đều có. Nhà chúng ta muốn thu thập hắn, chỉ cần mở miệng là được, người đừng vì thế mà nổi giận.”
“Ta thì không muốn giận, nhưng ngươi nói xem đây là chuyện gì?”
Nữ nhi của bà, bà đặt trong lòng bàn tay nâng niu từng chút một. Nay lại bị hủy hôn tới ba lần, là mẫu thân, bà sao có thể vui được cơ chứ?
Bà dưới gối chỉ có một trai, một gái, Hầu gia tuy vô lý, lười biếng, nhưng không phải kẻ tham lam, háo sắc, cho nên trong nhà cũng không có thiếp, thị thiếp hay nha hoàn thông phòng cũng không có.
Nhưng Hầu gia chỉ có cái ưu điểm này để mà nói thôi.
Trước khi nữ nhi sinh ra, bà cùng một người khuê mật đính hôn cho hai đứa trẻ, nào biết đứa trẻ kia lớn đến ba tuổi thì mắc một trận đậu mùa mất sớm.
Khi nữ nhi mười ba tuổi, đính hôn cùng đích thứ tử Tạ Khải Lâm của Trung Bình Bá phủ. Nào biết khi sắp thành thân, Tạ Khải Lâm đột nhiên tìm được “chân ái”, cùng “chân ái” bỏ trốn.
Làm cho bên ngoài đều đồn, cô nương nhà bà là đồ vô dụng, ngay cả một nha hoàn cũng không bằng.
Nếu không đường đường công tử Bá phủ vì sao thà cùng một nữ nhân không ra gì bỏ trốn, cũng không thành thân cùng con gái bà?
Sau này Tạ Khải Lâm tuy rằng bị tìm về, nhưng hôn sự hai nhà thất bại, từ đó hai nhà cũng không qua lại, còn thiếu chút nữa trở mặt thành kẻ thù.
Lần này càng thêm vô lý, cái tên Thẩm Ngọc kia là con cháu Đông Châu Thẩm thị, miễn cưỡng xem như gia đình khá giả ở địa phương.
Đến kinh thành, sau khi thấy cô nương nhà bọn họ thì nhất kiến chung tình, khóc lóc cầu hôn nhà họ bảy tám lần. Kết quả nhà bọn họ vừa đáp ứng, hắn liền trở mặt.
Lúc hủy hôn, bên ngoài thì nói là do hắn không xứng với cô nương nhà bà, bên trong lại là ghét bỏ cô nương nhà bà tuy có sắc đẹp nhưng không có đầu óc, làm người lười biếng, tiêu xài hoang phí, không phải người lương thiện.
Lúc trước ngươi không thi đỗ thám hoa sao không nói như vậy đi?
Lúc này lại ghét bỏ cô nương nhà bà tiêu xài hoang phí? Tĩnh Đình Hầu phủ bọn họ có tiền, nguyện ý làm cô nương nhà mình dùng đồ xa xỉ một chút thì làm sao?!
Bên này ba người nhà họ Ban giận đến nuốt không trôi, bên kia chính chủ bị hủy hôn lại còn đang ngủ ngon lành.
Ban Họa đang nằm mơ, giấc mơ này rất dài, dài đến lúc nàng tỉnh lại, căn bản không thể phân rõ đây là hiện thực hay là trong mơ.
Khi nàng ngồi dậy, nhìn rèm châu đang treo ngoài kia, mới giật mình kinh ngạc, nàng vừa rồi là đang nằm mơ.
Đúng rồi, nàng vừa rồi mơ thấy cái gì?
Hình như là nàng lại bị hủy hôn, ai đó làm hoàng đế, phụ thân nàng mạo phạm tân đế, bị tước bỏ chức vị, sau đó cả nhà bọn họ liền sống cuộc đời nghèo túng, khổ sở.
Trời ạ, không thể cùng người khác khoe khoang trang sức, khoe khoang y phục đẹp đẽ thì cuộc đời đáng sợ đến mức nào?
Không thể nhìn những người kia rõ ràng sau lưng mắng nàng, trước mặt lại không thể không cung kính với nàng.
Cái dáng vẻ uất ức của họ nếu không còn được nhìn thấy nữa thì cuộc sống này còn cái gì thú vị?
Giấc mơ này thực sự quá xui xẻo, nàng tốt nhất vẫn là sớm chút quên đi.
“Hương quân.”
Nha hoàn lau nước mắt khóc lóc đi đến:
“Thẩm thám hoa thế mà đến hủy hôn.”
Cơ thể mềm mại của Ban Họa lập tức dựng thẳng lên:
“Hủy hôn?”
Xong rồi, ác mộng thành sự thật!
Phụ thân nàng không phải Tĩnh Đình Hầu, thì đệ đệ nàng không phải thế tử, nàng cũng không còn là Hương quân do đương kim bệ hạ thân phong. Nàng về sau sao có thể ăn chơi, cưỡi ngựa phóng chó ngắm cảnh, xem hoa?
Nhân sinh ngắn ngủi, chẳng lẽ nàng chỉ có mấy năm ngắn ngủi hưởng lạc thôi sao?
Giấc mơ kia, những thứ khác nàng không nhớ kỹ, nhưng mình sau này không phải Hương quân, cuộc sống sẽ thảm đến mức nào thì nàng lại nhớ rõ ràng rành mạch.
Nghĩ vậy, nàng lập tức mặc giày khoác áo liền chạy về chính viện.
“Hương quân, tóc người kìa!”
May mắn hạ nhân Tĩnh Đình Hầu phủ kín miệng, bằng không đến ngày mai, chủ đề nóng ở kinh thành sẽ là “Đích nữ Tĩnh Đình Hầu phủ vì bị hủy hôn mà phát điên, ăn mặc không chỉnh tề, đầu bù tóc rối chạy lung tung trong nhà.”
Thực tế, đây cũng là ý nghĩ đầu tiên của Tĩnh Đình Hầu khi thấy nữ nhi.
“Nữ nhi ngoan.”
Tĩnh Đình Hầu thấy con gái mình đầu bù tóc rối, ăn mặc không chỉnh tề xuất hiện ở thư phòng, lập tức gào lên khóc:
“Nữ nhi ngoan, không cần gả cho ai hết, ngày mai cha đi mua một đám trai về, văn võ song toàn lại đẹp trai, con thích ai thì chọn người đó.”
Đàn ông thiên hạ đều không phải thứ tốt, làm hại nữ nhi ông ấy biến thành như vậy.
Vào thời điểm này, Tĩnh Đình Hầu đã đem bản thân quăng ra khỏi phạm vi đàn ông.
Ban Hằng cực kỳ hâm mộ liếc nhìn tỷ tỷ một cái. Hắn ngay cả nha hoàn thông phòng cũng không có, cũng không thấy ai sắp xếp cho hắn một người. Đêm khuya tĩnh mịch áo đỏ thêm hương, cũng là chuyện nhã nhặn mà.
“Nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Âm thị trừng mắt liếc con trai một cái: “Ngươi ngoan ngoãn ở trong nhà đọc sách cho ta.”
“Con... con cái gì cũng chưa nghĩ.”
Ban Hằng cảm thấy mình thực sự uất ức, rõ ràng hắn cái gì cũng chưa làm, sao đã bị mẫu thân nhắc nhở.
“Ngươi là từ bụng ta sinh ra, ngươi vừa đảo mắt, ta liền biết ngươi muốn làm gì.”
Âm thị thấy con gái trong bộ dạng này, lòng đã sớm mềm một nửa, hận không thể xé xác cái tên Thẩm Ngọc kia.
Nhưng bà lo lắng cảm xúc của mình ảnh hưởng đến con gái, chỉ đành nhỏ nhẹ khuyên bảo: “Lời phụ thân ngươi vừa rồi tuy hồ đồ, nhưng là...”
Âm thị vỗ nhẹ lưng con gái, nhận thấy con gái bà đang không ngừng run rẩy, liền ôn tồn nhỏ nhẹ nói:
“Trên đời này có rất nhiều đàn ông tốt, cho dù không tìm thấy cũng không sao. Cửa hàng, trang viên, đất đai trong nhà đều có phần của con, con có tiền có địa vị, sợ gì chứ.”
Ban Họa cọ cọ trên người Âm thị, nhỏ giọng nói: “Con không phải vì cái người kia hủy hôn mà khổ sở, là vì vừa mơ một giấc mơ rất kỳ lạ, nên mới có chút sợ hãi.”
“Mơ thấy cái gì?”
Âm thị thấy con gái cũng không để ý chuyện hủy hôn, nhẹ nhàng thở ra.
“Tân đế đăng cơ, hắn tước tước vị của phụ thân...”
“Tước chức vị?!”
Ban Hằng cả người đều nhảy lên: “Tân đế là ai, chúng ta hiện tại hủy diệt hắn trước.”
“Tỷ không nhớ rõ.”
Ban Họa nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu:
“Nhưng mà hắn chắc chắn là một người đàn ông rất lợi hại."
“Tỷ tỷ ngay cả người ta là ai còn không nhớ rõ, mà lại có thể nhớ rõ người đó lợi hại đến mức nào?”
Ban Hằng cắt một tiếng: “Chuyện này cũng quá không đáng tin cậy.”
“Nằm mơ còn có thể thành thật, không lợi hại sao có thể làm hoàng đế?”
Âm thị gõ một cái vào lưng Ban Hằng, không cho hắn cùng Ban Họa cãi nhau:
“Đừng sợ, đừng sợ, mơ đều là giả, nhà chúng ta không phải vẫn tốt sao?”
“Tổ mẫu của con là đại trưởng công chúa, ai dám đụng đến chúng ta?”
Âm thị nhắc đến chỗ dựa lớn nhất của nhà họ, Đức Ninh đại trưởng công chúa, để trấn an cảm xúc con gái:
“Không sợ bị tổ tông mắng sao?”
“Nhưng tân đế không phải người họ Tưởng a.”
Ban Họa nháy đôi mắt, đôi mắt đẹp mang theo một tầng sương mù, nhìn có vẻ đặc biệt yếu ớt đáng thương:
“Người đăng cơ kia, là một vị gian thần hiểm ác.”
“Hử.”
Âm thị hít một hơi, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, nha hoàn bà vú đã lui ra, hiện tại trong phòng chỉ có một nhà bốn người bọn họ: “Lời này không được nói bừa ra ngoài.”
Ban Họa biết mẫu thân sẽ không tin giấc mơ này của mình, trên thực tế ngay cả nàng đối với giấc mơ này nửa tin nửa ngờ:
“Trong mơ con bị người hủy hôn, kết quả con vừa tỉnh lại thì cái người họ Thẩm kia liền thật sự hủy hôn. Cho nên... Lỡ là thật thì làm sao?”
“Vậy... vậy làm sao bây giờ?”
“Miệng thật thiếu đánh!”
Ban Họa vươn ngón tay chọc một cái vào trán Ban Hằng. Chiếc vòng ngọc huyết trên cánh tay có giá trị liên thành lóe lên khiến Ban Hằng suýt nữa mù mắt.
Ban Họa thu tay về, vén mái tóc đen lộn xộn của nàng:
“Để ta nghĩ lại xem.”
Ban Hoài khẩn trương nhìn con gái nhà mình, trong lòng vạn phần hy vọng giấc mơ này là giả.
“Đúng rồi, con nhớ rõ trong mơ còn xảy ra một chuyện, chính là sau khi con bị hủy hôn không lâu, Tạ Khải Lâm té ngựa bị hỏng một con mắt.”
Do thấy đối phương cùng người khác bỏ trốn, làm mình mất mặt, cho nên Ban Họa nhớ rất rõ chuyện này.
Thật hả giận.
“Không hổ là con gái Ban Hoài ta, đắc tội con, trong mơ cũng đừng cho hắn sống yên.”
Ban Hoài cảm thấy mỹ mãn sờ sờ râu cằm:
“Cái tên Tạ âm hiểm kia không phải là thứ tốt!”
“Đúng!”
Ban Hằng ở một bên phụ họa nói: “Con gặp hắn một lần, liền tìm hắn gây phiền toái một .”
Âm thị cười lạnh nói: “Nhưng mỗi lần đều là ngươi chịu thiệt.”
“Cái Tạ Khải Lâm kia đọc sách nhiều, một bụng ý nghĩ xấu, mỗi lần đều có thể nói trắng thành đen, con làm sao cãi được hắn.”
Ban Hằng hậm hực nói: “Nhưng con cũng không chịu thiệt, miệng lưỡi hắn có lợi hại, con cũng không đau không ngứa, con đánh hắn một quyền vẫn là hắn chịu đau.”
Trong thế giới suy nghĩ của Ban Hằng, bị người mắng không tính là chịu thiệt, bị người đánh mới gọi là chịu thiệt. Danh tiếng loại vật này, đối với hắn Ban tiểu hầu gia mà nói, đó là mây bay ở chân trời.
“Con gái ngoan, trong mơ của con, cái tên Tạ âm hiểm kia té hỏng mắt là khi nào?”
Ban Hoài và Ban Hằng giống nhau, căn bản không để ý cái gì danh tiếng, dù sao hắn từ nhỏ đến lớn, cũng không nghe được vài người khen hắn.
“Ngay sau ngày Thẩm Ngọc đến hủy hôn.”
“Đó chính là ngày mai rồi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

