Hình nộm giấy kia ăn mặc quần áo màu tím, đội mũ quan, bộ dáng của trang phục rất giống với quan phục của quan viên trog triều. Nhưng bất đồng ở chỗ chính là trước ngực dán một mảnh vải màu trắng, chính giữa viết hai chữ 'Văn Hạc'.
Người xung quanh lặp tức mở to hai mắt nhìn.
Văn Hạc?
Đây không phải là tên của Vương trung thừa sao?
Lại xem chữ viết cùng cách thu thế đầu bút lông, đúng là của Hàn thượng thư không thể nghi ngờ!
Không ngờ Hàn Lập lại làm hình nộm Vương Văn Hạc?
Không lẽ là do trước đó Hàn Lập muốn nhập các, nhưng lại bị Vương trung thừa buộc tội, mới khiến Hoàng Thượng không đồng ý, cho nên Hàn thượng thư ghi hận trog lòng?
Dù sao Hàn Lập cũng là thượng thư của lục bộ, thân ở địa vị cao, lại là thượng thư duy nhất không được nhập các. Bị Vương trung thừa buộc tội như vậy, việc nhập các kéo rồi lại kéo, hai người liền kết thù, ở trog triều cũng không phải bí mật gì.
Nhưng không ai nghĩ đến Hàn Lập sẽ làm hình nộm người khác!
Đây là thủ đoạn âm độc chỉ có mấy phụ nhân vô tri ở hậu viện thâm trạch mới dùng, đường đường một là nam tử hán, sao có thể dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy chứ!
Quả thật là làm nhục người đọc sách thánh hiền!!!
Chỉ trog nháy mắt, đã có mấy đạo ánh mắt khiển trách cùng khinh thường dừng trên người Hàn Lập.
Hàn Lập giống như bị người ta chính diện đánh cho một quyền, sắc mặt vừa đỏ lại vừa xanh.
Bị Đô Sát Viện nhéo bím tóc ngay tại chỗ, cũng không biết ngày mai thượng triều sẽ buộc tội ông ta thế nào.
Đám lão già ở Đô Sát Viện chỉ cần ngửi được mùi vị là sẽ cắn chết không bỏ.
Hàn Lập chỉ luống cuống trog chớp mắt, vội vàng đứng dậy hướng Lý Thừa Tiển quỳ xuống hành đại lễ: “Hoàng Thượng minh giám, hạ quan làm việc cẩn trọng, cũng không dám làm chậm trễ việc của Lễ Bộ, mong Hoàng Thượng xem rõ mọi việc.”
Lý Thừa Tiển ngồi ở trên chủ vị, khóe môi hơi hơi nhếch lên: “Tuy rằng không phải chuyện nào trẫm cũng có thể quản, nhưng giữa đồng liêu với nhau, cũng đừng ghi hận như vậy?”
Hàn Lập nơm nớp lo sợ nói: “Là vi thần nhầm đường lạc lối, sẽ lập tức phá huỷ tà vật ngay.”
Lý Thừa Tiển không có tỏ thái độ, chỉ nói: “Nói đến cùng cũng là mâu thuẫn giữa Hàn ái khanh và Vương trung thừa, việc này ngươi nên hướng Vương Văn Hạc thỉnh tội đi.”
Hàn Lập kinh sợ: “Vâng.”
“Còn về chuyện ngươi muốn nhập các, ngày khác lại nghị.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

