"Hả?"
Di Nhan mặt mày ngơ ngác, cô có làm gì đâu mà tự dưng lại trúng thưởng thế này?
Những người khác cũng sững sờ cả người.
Sau cơn chấn động chính là sự đố kỵ và phẫn nộ.
"Di Nhan cô ta dựa vào cái gì chứ?"
"Biết bao nhiêu người, tại sao lại hời cho con nhỏ Di Nhan đó trúng thưởng?"
"Người ta vì bước chân trái vào công ty trước mà bị đuổi việc, còn nó vì bước chân trái vào tiệm mà trúng giải độc đắc, đúng là vô lý hết sức!"
"Chết tiệt, sao lúc nãy mình không bước chân trái vào trước nhỉ! Mình đi trước nó mà, nếu mình bước chân trái vào trước thì người trúng giải đã là mình rồi!"
Người phẫn nộ nhất chắc chắn là Liễu Như Yên.
Cô ta vừa mới hào phóng tặng quà cho tất cả mọi người, chỉ trừ mỗi Di Nhan, mục đích chính là để làm nhục cô, khiến cô khó xử.
Vậy mà bây giờ Di Nhan lại trúng thưởng, có thể thoải mái chọn sạch sành sanh mọi thứ trong tiệm.
Những người còn lại liên tục gật đầu phụ họa.
Cửa hàng trưởng thản nhiên đáp: "Mỗi tiệm đều có quy định riêng, quy định của chúng tôi là hễ bước chân vào đây, dù có mua đồ hay không thì đều là khách hàng tiềm năng, mà khách hàng tiềm năng thì cũng là khách hàng."
Liễu Như Yên không phục nói: "Tôi cũng bước chân trái vào tiệm trước, mà còn vào trước cả cô ta nữa, theo quy tắc trúng thưởng của các người thì giải thưởng này phải thuộc về tôi mới đúng!"
"Nếu cô không tin thì cứ việc trích xuất camera mà xem!"
Thực ra chính Liễu Như Yên cũng chẳng nhớ nổi mình bước chân nào vào trước.
Nhưng khi nãy Di Nhan đi sau cùng.
Có bao nhiêu người vào trước cô như thế, cô ta không tin là không có ai bước chân trái vào tiệm.
Cái giải thưởng này có rơi vào tay ai cũng được, chứ nhất quyết không thể để Di Nhan hưởng lợi.
Cô ta không cho phép Di Nhan được nở mày nở mặt trước mặt mình!
Nụ cười trên môi cửa hàng trưởng vẫn không đổi: "Vừa rồi tôi quên chưa nói hết yêu cầu giải thưởng."
"Đó là khách hàng cao 1m68, tóc dài khoảng 60cm, mặc áo trắng quần đen, và bước chân trái vào cửa hàng."
Mọi người: "..."
Thế này thì khác quái gì trực tiếp nhét tiền vào túi Di Nhan đâu chứ?
Những điều kiện này cứ như thể được đo ni đóng giày riêng cho một mình Di Nhan vậy!
"Thật bất công, mấy cái điều kiện này rõ ràng là dành riêng cho cô ta, đối với những khách hàng khác như thế là quá bất công!" Liễu Như Yên phẫn nộ gào lên.
Cửa hàng trưởng mỉm cười: "Đây là quy định do ông chủ lớn của chúng tôi đặt ra, thực sự chỉ là trùng hợp thôi, có lẽ quý cô đây được thần may mắn phù hộ nên mới hội tụ đủ mọi điều kiện mà ông chủ yêu cầu."
Liễu Như Yên tức đến giậm chân: "Cái tiệm này ỷ thế hiếp người quá đáng, em không thèm mua ở đây nữa. Ông xã ơi, mình sang tiệm khác đi, em chẳng thèm đóng góp doanh thu cho cái cửa hàng dở hơi này đâu!" Cô ta cố tình nói chuyện với Tần Tu Hàn bằng tiếng Anh để cửa hàng trưởng nghe thấy, muốn thấy cô ta phải khúm núm van nài cô ta ở lại.
Nhưng cửa hàng trưởng chẳng mảy may bận tâm, cô ta đưa tay ra hiệu mời về phía cửa: "Thế thì tốt quá, các vị không mua ở đây thì quý cô này lại càng có thêm nhiều mẫu mã để lựa chọn, cô ấy có thể chọn cho đến khi thỏa thích thì thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)