Lần đầu tiên Tần Tu Hàn định đưa tiền cho cô ta, cô ta đã lộ ra vẻ mặt như bị sỉ nhục, đùn đẩy một cách tượng trưng, chỉ để Tần Tu Hàn nhìn cô ta bằng con mắt khác.
Có ngờ đâu Tần Tu Hàn lại không cho thật luôn!
Từ đó về sau, để không làm nhục cô ta, Tần Tu Hàn chưa bao giờ nhắc đến chuyện đưa tiền nữa, mà chỉ mua đồ tặng cô ta thôi.
Nhưng vì cô ta coi tiền như rác, nên đồ mua được cũng chỉ là hàng hiệu bình dân, chứ chẳng phải hàng cao cấp xa xỉ.
Liễu Như Yên tức đến sắp hộc máu.
Người ta nhận lì xì ngày Tết cũng phải đẩy đưa một hồi mới nhận, lúc Tần Tu Hàn đưa tiền, cô ta theo lệ đẩy đưa một chút, sao đẩy có chút lại đẩy đi luôn vậy chứ?
Liễu Như Yên nén cơn giận, thong thả bước đến bên cạnh Tần Tu Hàn, khoác lấy cánh tay hắn như đang tuyên bố chủ quyền.
Tần Tu Hàn căn bản chẳng mất đồng hồ, đó chỉ là cái cớ để anh ta kiểm tra xem trong phòng Di Nhan có gã đàn ông nào không thôi.
Liễu Như Yên định dùng lý do này để lừa Tần Tu Hàn ra ngoài, sẵn tiện mua sắm vài thứ cho bản thân.
Không lấy được tiền mặt, cô ta sẽ mua thật nhiều đồ hiệu, rồi lén đem đi bán lấy tiền.
Suốt mấy năm nay, cô ta toàn làm như vậy.
Lúc này Tần Tu Hàn mới chú ý đến Liễu Như Yên. Nghĩ đến việc cô ta thức trắng cả đêm cùng bản thân, mà anh ta lại chẳng thèm ngó ngàng đến cô ta suốt cả đêm, trong lòng anh ta dâng lên cảm giác áy náy.
Huống hồ cô ta còn không hề than vãn, lại còn giúp anh ta nói dối, cho tạo bậc thang cho anh ta xuống, nên anh ta lại càng thấy tội lỗi hơn.
Tần Tu Hàn dang rộng vòng tay, khẽ ôm cô ta một cái: "Được, chúng ta đi ngay thôi, nhưng không cần mua đồng hồ đâu, để anh mua cho em ít quần áo giày dép với túi xách, anh thấy mấy bộ em đang mặc cũng cũ rồi."
Liễu Như Yên hiểu chuyện nói: "Quần áo của em vẫn còn mặc tốt mà, không cần mua đâu, em muốn tiết kiệm cho anh một chút, dù sao Di Nhan cũng là người coi trọng vật chất, mỗi tháng anh đều phải tốn không ít tiền cho cô ta, em không muốn anh quá tốn kém."
Tần Tu Hàn xót xa nói: "Anh biết em không ham tiền, nhưng mua đồ cho em là một cách để anh bày tỏ tình yêu, hy vọng em đừng từ chối."
Liễu Như Yên cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý: "Vâng, anh đã nói vậy rồi, nếu em còn từ chối nữa thì đúng là không nể mặt anh, em nghe anh tất."
Tần Tu Hàn mỉm cười dịu dàng.
Mắt Liễu Như Yên đảo một vòng, nhẹ giọng nói: "Ông xã ơi, cho Di Nhan đi cùng chúng ta đi, để cô ấy ở một mình cũng không an toàn, đi cùng chúng ta cho yên tâm."
Nếu khoe ân ái mà không có khán giả thì còn gì là thú vị nữa.
Cô ta muốn Di Nhan phải tận mắt thấy Tần Tu Hàn sủng ái mình đến nhường nào!
"Được."
Tần Tu Hàn cũng có ý này, tránh để Di Nhan ở khách sạn một mình rồi lại lén lút đi tìm gã trai lạ nào đó.
Di Nhan ngạc nhiên nhìn bọn họ: "Hai người không cần ngủ à? Đêm qua làm thần giữ cửa cả đêm rồi, giờ vẫn còn sức đi dạo phố sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
