Khóe môi Nguyên Thù khẽ cong lên tạo thành một nụ cười mỉm. Trong lòng thầm nghĩ, nam nhân này vậy mà cũng biết xấu hổ cơ đấy?
Tuy nhiên, nàng chẳng những không buông tay Thư Lâm Uyên ra, mà ngược lại còn hơi dùng sức, siết chặt lấy cổ tay hắn hơn.
Nàng chậm rãi bước tới, ép sát về phía Thư Lâm Uyên. Ngay lúc hắn định lùi lại để né tránh, nàng bỗng giật mạnh cổ tay, kéo thốc hắn ngã về phía mình.
Bị kéo bất ngờ, Thư Lâm Uyên không kịp phòng bị nên lảo đảo một bước, suýt chút nữa thì mặt hắn đã dán sát vào mặt Nguyên Thù, tạo thành một màn tiếp xúc thân mật.
May mắn là hắn phản ứng nhanh, kịp thời né tránh, đồng thời vươn tay vịn chặt lấy bả vai nàng để giữ thăng bằng.
"Nguyên sư muội, muội đang làm cái gì vậy?"
Hắn hoảng hốt ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu nhìn chằm chằm vào Nguyên Thù.
Thế nhưng, Nguyên Thù chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn hắn. Nàng chớp chớp mắt, bày ra vẻ mặt vô cùng ngây thơ, chậm rãi lên tiếng: "Lục sư huynh, muội đã nói rồi, chỉ cần huynh đồng ý với muội một chuyện, muội sẽ không gây khó dễ cho tiểu sư muội nữa."
Trên khuôn mặt đang kề sát trong gang tấc bỗng nở một nụ cười, đôi mắt đan phượng hơi xếch cũng theo đó mà khẽ cong lên.
Nụ cười ấy mang theo vẻ rạng rỡ, chói lọi đến mức Thư Lâm Uyên chưa từng được nhìn thấy trên người Nguyên Thù sư muội trước đây.
Thấy vậy, đôi mắt Thư Lâm Uyên bất giác mở to.
Gần quá, khoảng cách giữa hai người lúc này thực sự quá gần rồi!
Hương hoa lê thoang thoảng từ trên người Nguyên Thù nhẹ nhàng vờn quanh, rồi cứ thế vấn vít nơi chóp mũi hắn.
Cơ thể Thư Lâm Uyên theo bản năng bỗng căng cứng lại, đến mức ngay cả giọng nói cũng trở nên lắp bắp:
"Nguyên... Nguyên sư muội, muội... muội muốn ta đáp ứng muội chuyện gì?"
Thế nhưng, Nguyên Thù không hề đáp lời. Nàng chỉ khẽ vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Thư Lâm Uyên.
Đầu ngón tay trắng trẻo, mịn màng chậm rãi lướt qua hàng chân mày và khóe mắt hắn. Xúc cảm lành lạnh truyền tới khiến hơi thở của Thư Lâm Uyên chợt ngưng lại.
Đôi mắt hắn lại càng mở to hơn. Dưới ánh nhìn chằm chằm của Nguyên Thù, trái tim trong lồng ngực bỗng mất khống chế mà đập lên liên hồi.
Thư Lâm Uyên mấp máy môi, khó khăn cất tiếng: "Nguyên sư muội, muội..."
"Lục sư huynh, chỉ cần huynh giao một thứ trên người huynh cho muội, muội hứa sẽ không gây khó dễ cho tiểu sư muội nữa. Hơn nữa, từ nay về sau, chuyện giữa huynh và tiểu sư muội ra sao cũng chẳng còn liên quan gì đến muội. Huynh thấy thế nào?"
Muốn một món đồ sao?
Thư Lâm Uyên khẽ ngẩn người.
Hắn chợt nhớ tới chiếc túi Càn Khôn vừa bị Nguyên Thù lấy đi ban nãy, thầm nghĩ chắc hẳn bên trong có món đồ nào đó lọt vào mắt xanh của nàng.
Nếu chỉ có vậy thì mọi chuyện dễ giải quyết hơn nhiều rồi.
Nghĩ vậy, hắn liền gật đầu đáp ứng: "Được, chỉ cần là thứ Nguyên sư muội ưng ý, muội cứ việc lấy đi."
Nguyên Thù bật cười: "Điều này... là tự huynh nói đấy nhé."
Lời vừa dứt, nhân lúc Thư Lâm Uyên còn chưa kịp phản ứng lại, tay Nguyên Thù đột ngột dùng sức.
Chỉ nghe "cạch" một tiếng, sợi dây xích vốn đang trói chặt cổ tay Nguyên Thù, chẳng biết bằng cách nào đã ngoan ngoãn nằm gọn trên tay Thư Lâm Uyên.
Chỗ khớp nối của sợi xích này vốn được phong ấn bằng pháp thuật bậc cao. Hắn kinh ngạc vùng vẫy thử, lại hoảng hốt nhận ra mình hoàn toàn không thể thoát ra được!
"Nguyên sư muội, muội đang làm cái gì vậy? Sao muội lại khóa ta lại, muội..."
Đây... đây thực sự là Nguyên sư muội của hắn sao?
Tại sao Nguyên sư muội lại dùng biểu cảm này để nhìn hắn?
Ánh mắt ấy... cứ như hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn vậy!
"Nguyên sư muội..."
"Suỵt, ngoan nào, đừng nói gì cả. Thứ mà Lục sư huynh vừa hứa cho muội, bây giờ muội sẽ tự mình lấy."
Nói rồi, Nguyên Thù vươn ngón tay, khẽ khàng chặn lại đôi môi đang hé mở của hắn.
Giây tiếp theo, ngay khi Thư Lâm Uyên vẫn còn đang ngơ ngác, nàng liền rút ngón tay lại, hơi rướn người lên, trực tiếp phủ môi mình lên môi hắn.
!?
Đôi mắt Thư Lâm Uyên trừng lớn hết cỡ, cả người triệt để hóa đá.
Nguyên sư muội... nàng đang làm cái gì vậy?
Nàng vậy mà lại... cưỡng hôn hắn?!
"Ực."
Yết hầu Thư Lâm Uyên vô thức trượt lên trượt xuống, toàn thân căng cứng như một khúc gỗ.
Đôi mắt hắn vẫn nhìn chòng chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt sắc đang kề sát ngay trước mắt.
Lúc này, Nguyên Thù khẽ nheo mắt lại, đuôi mày khóe mắt toát lên một vẻ phong tình lười biếng mà kiều mị.
Nàng tham lam hít hà hương mực tùng trúc thanh lãnh đặc trưng trên người Thư Lâm Uyên, sau đó... vươn đầu lưỡi, khẽ liếm lên khóe môi hắn.
!
"Oanh!" Đầu óc Thư Lâm Uyên triệt để nổ tung.
Vừa kịp phản ứng lại, Thư Lâm Uyên liền hoảng loạn muốn lùi về sau, thế nhưng hai tay đã bị Nguyên Thù giữ chặt lấy không buông.
Hắn không khỏi khiếp sợ.
Phải biết rằng, thực lực của hắn là Kim Đan cảnh hàng thật giá thật. Dù ban nãy chưa dùng đến linh lực, nhưng tuyệt đối không phải loại mà người thường có thể dễ dàng đối phó.
Vậy mà tại sao hắn vùng vẫy mấy lần, lại chẳng thể vùng thoát khỏi tay Nguyên Thù?
Nhưng khoan đã, bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến chuyện này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)