“Cậu đã là gì, con trai tôi mới được sáu tháng đây này, tôi mà không ra ngoài được, hai mẹ con họ phải biết làm sao đây?”
“Cả tôi nữa, nhà tôi chỉ có mỗi mình tôi là con trai, tôi mà chết, bố mẹ tôi phải làm sao bây giờ?”
“Tôi cũng thế...”
Mọi người càng nói càng tuyệt vọng, vốn dĩ chỉ có một người khóc than, giờ nháy mắt đã biến thành cả tập thể cùng gào khóc. Từ Chính vốn còn muốn khích lệ mọi người thêm đôi câu, Quách Quả thấy ánh mắt mọi người nhìn anh ta như kiểu muốn giận chó đánh mèo thì vội vàng kéo người lại.
“Thôi bỏ đi, cứ để bọn họ phát tiết một chút!”
Tiếp tục khuyên nhủ người ta mà không bị cho ăn đòn mới là lạ ấy, hơn nữa bọn họ còn có sức mà khóc tức là sức khỏe không có vấn đề gì rồi: “Anh cứ nói cho tôi nghe tình hình ở đây trước đi đã.”
Từ Chính cũng biết mọi người hiện đang kích động sẽ không nghe vào tai lời của anh ta, vì thế thở dài một tiếng, sau đó chỉ xung quanh giải thích một chút cho cô nghe.
Nơi này cũng là một cánh rừng, nhưng rõ ràng không phải rừng phong kia, xung quanh là cây cao chọc trời chưa từng thấy bao giờ, cao đến mức không nhìn thấy ngọn cây đâu cả. Hơn nữa, trong rừng toàn là sương mù, tầm nhìn xa cùng lắm chỉ được hai, ba mét mà thôi.
Tình hình mà Từ Chính nói không khác cô tưởng tượng là bao, bọn họ đột nhiên xuất hiện trong khu rừng này, xung quanh là sương mù bao bọc, liên lạc bị gián đoạn, không thấy rõ mặt trời nên cũng chẳng phân biệt được phương hướng gì.
Có người đã tiến vào khu vực sương mù để thăm dò, nhưng hoặc là trở lại địa phương này, hoặc là mất tích ở trong đó luôn, ngoại trừ Từ Chính hôm qua mới vào đây. Những người khác, ít nhất đã bị nhốt ở đây hơn một tuần rồi.
Lưu Tiên mà họ nhắc tới lúc trước chính là một trong những người đầu tiên bị nhốt ở đây. Anh ta không muốn ngồi chờ chết nên trước khi Từ Chính tới đây một ngày, anh ta đã dẫn theo mấy người đi tìm đường ra ngoài, đến giờ vẫn chưa quay lại, mọi người đoán có lẽ đối phương đã lành ít dữ nhiều.
Quách Quả lại hỏi thêm vài vấn đề khác, trong lòng đã có một chút suy đoán về trận pháp này. Dựa theo số người mất tích mà nói thì đây hẳn không phải là trận pháp phức tạp gì như cô từng dự đoán, càng không phải là trận pháp giết người, chỉ là bản thăng cấp của loại trận pháp ngăn cách.
Tuy cô dốt đặc cán mai ở phương diện trận pháp, nhưng bình thường phá trận từ bên trong sẽ dễ dàng hơn tác động từ bên ngoài nhiều. Ít nhất thì ở trong này không có camera theo dõi.
Quách Quả đưa ra quyết định trong lòng, quay đầu nhìn Từ Chính đang tỏ vẻ sốt ruột, để phòng ngừa lại bị giáo dục tư tưởng hai tiếng đồng hồ nên cô không nói sự thật với anh ta nữa.
“Anh Từ, cứ ở đây mãi cũng không phải cách hay, hay là để tôi đi loanh quanh đây xem thế nào, biết đâu có thể thoát khỏi trận... địa phương này thì sao?” Cô muốn đi tìm nền tảng của trận pháp này.
“Không được!” Từ Chính vội vàng lắc đầu: “Quá nguy hiểm, với tình hình lúc này, ở yên tại chỗ chờ cứu viện mới là biện pháp tốt nhất.”
“Anh Từ, đến bản thân chúng ta còn không biết mình tới đây bằng cách nào, anh cảm thấy trong thời gian ngắn, người bên ngoài có thể tìm được chúng ta sao?” Quách Quả tiếp tục khuyên.
Từ Chính hơi do dự, chủ động đi ra ngoài đúng là phương pháp có thể tự cứu mình, chẳng qua bọn họ không biết được bên ngoài có gì, hơn nữa, đã có người mất tích, chứng tỏ nơi này không thực sự an toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)