“Tiểu... Tiểu Quả...” Tiểu An đã mềm nhũn, cố gắng lắm mới không ngất đi, rốt cuộc thứ chết tiệt này là gì vậy: “1... 110, mau gọi 110, ủa? Di động của tớ đâu rồi?”
Cô ấy bắt đầu lục lọi túi mình theo phản xạ có điều kiện, hoàn toàn quên rằng mình vừa mới coi nó là vũ khí mà ném văng đi, trên mặt con quỷ đối diện vẫn còn in hằn một cái dấu hình chữ nhật kia kìa!
Quách Quả đột nhiên lại trở nên bình tĩnh, kéo Tiểu An ra sau lưng mình, thấp giọng dặn dò: “Chút nữa tớ sẽ cố gắng cầm chân hắn, cậu mau chạy đi, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không được dừng lại, dốc hết sức chạy ra khỏi cái ngõ này.”
Tiểu An sửng sốt, kinh ngạc nhìn cô, như thể muốn nói gì đó lại thôi, cô ấy gật đầu: “Được, sau khi tớ rời khỏi đây sẽ lập tức chạy đi báo cảnh sát.”
“...” Được rồi, cậu thích là được.
Ma tộc ở bên kia không hề lãng phí thêm thời gian nữa, bay thẳng về phía hai người bọn họ, vô vàn ma khí hóa thành lưỡi dao sắc bén ào ào ập tới.
“Chạy nhanh lên!” Quách Quả hét lên một tiếng, một chân bước lên, căng da đầu mà xông tới. Tuy rằng cô không có linh khí, nhưng chiêu thức kiếm pháp vẫn còn, nháy mắt đã chém ra kiếm khí dày đặc không kẽ hở, ngăn cản ma khí mù mịt đầy trời kia.
Vào thời điểm quan trọng này, Tiểu An cũng không hề chần chờ, xoay người chạy luôn, nhưng ngay sau đó...
Một tiếng “bộp” nặng nề vang lên, âm thanh va vào bức tường trong ngõ, sau đó là tiếng hét thảm thiết.
“Á ui!”
Quách Quả xả thân cứu người: “...”
Ma tộc vốn không có ý định đuổi theo: “...”
Cậu làm trò khỉ gì thế hả?
“Tiểu... Tiểu Quả!” Tiểu An giơ tay che trán, tay lần sờ theo bức tường đứng lên, vẫn còn đang huơ tay loạn xạ trong không trung: “Ở đây tối quá, tớ chẳng thấy đường đâu cả!”
Khóe miệng Quách Quả giật giật, được rồi, suýt chút nữa thì quên mất là người thường căn bản không thể dùng thần thức để phân biệt phương hướng.
Chiêu kiếm trên tay cô biến đổi, kiếm khí vốn dĩ phòng ngự kín kẽ không một khe hở lập tức chuyển hóa thành thế tấn công mạnh mẽ, nhân lúc Ma tộc còn đang giật mình kinh sợ, lập tức phản công lại.
Sau đó cô cũng chẳng cần quan tâm có tác dụng hay không, kéo luôn Tiểu An chui vào một cái ngách nhỏ bên cạnh, chạy như điên về phía trước: “Chạy mau! Kiếm khí của tớ không kéo dài được bao lâu đâu.”
Cũng may là Tiểu An nhanh nhẹn, lúc chạy cực kỳ mạnh mẽ, vừa chạy còn vừa hỏi: “Chúng ta chạy tới đồn cảnh sát đi, như thế mới an toàn.”
“Không thể đi!” Quách Quả phản bác, đi cũng chỉ càng làm nhiều người hy sinh thêm mà thôi: “Chúng ta tới Minh Hồ! Ở đó không khí trong sạch, có thể áp chế năng lực của Ma tộc. Cậu có biết đường tắt nào chạy sang Minh Hồ không?”
Ở đây là khu phố cũ của thành phố này, ngõ vừa nhỏ lại vừa sâu, chạy tới chạy lui một hồi rồi chẳng biết mình đang ở đâu nữa. Đã thế còn không thể phóng thần thức, nếu không tên Ma tộc kia sau khi thoát khỏi kiếm khí, nhất định sẽ đuổi kịp ngay lập tức.
“Tớ... Tớ không nhìn thấy gì cả!” Rất nhiều căn nhà ở khu phố cũ này đã bỏ hoang lâu năm, phần lớn đường phố đều không có đèn, thế nên cô ấy hoàn toàn để mặc Tiểu Quả kéo mình chạy đi.
Tiểu An sắp khóc tới nơi, đột nhiên lại như nhớ tới cái gì, ánh mắt sáng lên: “Đúng rồi, dùng chỉ đường! Tiểu Quả, điện thoại của cậu còn đó không?”
[Bản đồ có tâm xin hướng dẫn cho bạn: Địa điểm tới là công viên Minh Hồ, chuẩn bị xuất phát, toàn bộ hành trình kéo dài 1.5km, dự tính cần hai mươi phút, xin hãy đi thẳng về phía trước 50 mét...]
Quách Quả đưa điện thoại cho Tiểu An, kéo người chạy về phía trước, vừa chạy vừa nghe hướng dẫn, rẽ phải rẽ trái bảy, tám lần, quả nhiên không tới mấy phút sau liền nghe được âm thanh nhắc nhở quen thuộc...
[Mục tiêu công viên Minh Hồ ở phía trước, rẽ sang bên phải...]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
