Quách Quả càng nghĩ càng thấy trận pháp này cổ quái, có thể cài thuật pháp lãng quên trong trận pháp, chứng tỏ đây là trận pháp trùng điệp, hơn nữa còn có cả yêu thú cấp mười, rất có khả năng đây không chỉ là trận pháp hai tầng mà là ba tầng, hoặc càng nhiều tầng hơn.
Sư huynh từng nói, bày trận không khó, cái khó chính là bày trận pháp chồng lên trận pháp. Số tầng chồng lên nhau càng nhiều thì trận pháp càng tinh diệu, khó khăn lại càng lớn.
Có thể bày ra trận pháp nhiều tầng như thế, có thể thấy là tu vi và tạo nghệ trong trận pháp đều không tầm thường, đối phương tuyệt đối không phải người bình thường.
Nhưng rõ ràng thế giới này không có tí linh khí nào, rốt cuộc đối phương là ai mà có thể bày ra trận pháp phức tạp như thế. Hơn nữa, hắn có thể bày trận pháp mạnh mẽ, nhưng tại sao khi bày bố trận pháp nhiều tầng này lại có vẻ... tùy tiện như thế?
Đúng thế, chính là tùy tiện! Tuy rằng đây là một trận pháp nhiều tầng, vốn một tu sĩ bình thường không thể bố trí nổi, nhưng uy lực của nó lại khiến người ta... không nỡ nhìn thẳng.
Bên ngoài thì chỉ cần tác động vào địa hình, trận pháp ngăn cách sẽ thay đổi, khiến cho người thường không có linh khí cũng xông vào được. Còn trận pháp lãng quên bên trong thì không có hiệu quả gì với tu sĩ có linh khí trong người. Trận pháp này thoạt nhìn chỉ là tùy tiện bố trí để ứng phó qua loa một chút mà thôi.
Còn cả con yêu thú kia nữa, rõ ràng là yêu thú cấp mười, tuy nói chưa mở linh trí, nhưng cũng không nên hành động chậm chạp như thế, yêu khí bị áp chế gần như không còn tí nào, rõ ràng là nó bị nhốt ở trong này, mà mục đích bày trận của đôi phương có lẽ chỉ là để nhốt con yêu thú này mà thôi.
Có thể nhốt yêu thú cấp mười, lại có thực lực bày bố trận pháp nhiều tầng, nhưng cố tình lại bố trí một trận pháp nát bét, quả thực giống như đối phương đã đoán được, sớm muộn gì cũng có ngày sẽ có một tu sĩ có tu vi Hóa Thần trở lên tới thu dọn tàn cục này vậy.
Không ngờ đúng là cô tới làm thật, lại còn lãng phí mất hai phần ba linh lực, càng quan trọng hơn là... chẳng được cái vẹo gì!!!
Khó chịu... phát khóc!
Quách Quả cảm thụ được linh khí trong cơ thể không còn lại bao nhiêu thì trong lòng lại đau đến nhỏ máu. Cô càng không hiểu nổi đây rốt cuộc là cái thế giới khỉ gì nữa.
Cô cực kỳ chắc chắn, đây là thế giới không có linh khí, nhưng trận pháp kia lại nói với cô, nơi này tồn tại tu sĩ có thực lực không thua kém gì cô.
Cô vô cùng tò mò, rốt cuộc là đối phương làm thế nào để tu luyện tới cảnh giới Hóa Thần ở một thế giới không hề có linh khí như này, hay là đối phương cũng giống cô, bị sét đánh xuyên qua đây?
Đáng tiếc, linh khí bên trong trận pháp kia không thể hấp thụ, nếu không ít ra cô còn có thể bù đắp được một chút tổn thất.
Quách Quả theo phản xạ định lấy một viên Hồi Linh Đan ra để bù đắp linh khí, sau đó nhìn ngón tay trống không mới chợt nhớ ra nhẫn chứa đồ của mình đã sớm bị sét đánh tan tành khi đối kháng với lôi kiếp phi thăng rồi, đến cả tro bụi cũng chẳng lưu lại ấy chứ.
Nghĩ vậy, cô càng cảm thấy khó hiểu. Hiện tại, với thân thể của cô, rõ ràng dáng vẻ đã thay đổi rồi, từ trong ra ngoài đều hoàn toàn khác xa lúc ở Tu Tiên Giới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

