Linh Châu Tử chẳng qua chỉ trở nên hiếu chiến hơn một chút, không phải chuyện gì lớn.
Chúng tiên Xiển Giáo không hiểu rõ, nhưng thấy Trường Canh sư đệ Nhân Giáo và Thái Ất Chân Nhân phe mình khá thân thiết, cũng vui vẻ chấp nhận.
Trường Canh đệ tử Nhân Giáo, là người chủ kiếp của Đại Kiếp này, đây là lời Thánh Nhân Nguyên Thủy Thiên Tôn đích thân nói, đương nhiên không sai được.
Điều mà Xiển Giáo lo lắng nhất, chính là Lý Trường Thọ vì mối quan hệ với Vân Tiêu tiên tử, mà thiên vị Tiệt Giáo, trong Đại Kiếp sắp tới mà vẫn chưa biết sẽ diễn ra thế nào, sẽ hãm hại Xiển Giáo mà bảo vệ Tiệt Giáo.
Mà nay xem ra…
Tiệt Giáo có Vân Tiêu tiên tử, bọn họ Xiển Giáo cũng có Thái Ất mà. Mặc dù hai người không thể đánh đồng.
Bởi vậy, lúc này Lý Trường Thọ, Thái Ất Chân Nhân, Linh Châu Tử tụ lại một chỗ truyền âm trực tiếp, chúng tiên Xiển Giáo đứng đầu là Quảng Thành Tử không hề quấy rầy, còn dùng ánh mắt… đầy bao dung nhìn bọn họ.
Thái Ất Chân Nhân truyền âm hỏi Linh Châu Tử: “Đồ đệ ngoan, con nói thật cho sư phụ biết, rốt cuộc con muốn tìm đạo lữ thế nào?”
Linh Châu Tử cười khổ một tiếng, vội truyền âm đáp: “Đệ tử một lòng cầu Đạo, không có ý niệm về đạo lữ. Sư phụ, tại sao trong giáo nhiều sư thúc sư bá như vậy đều không có đạo lữ, đến lượt đệ tử lại phải có đạo lữ?”
“Ừm, cũng là đạo lý này,” Thái Ất Chân Nhân bình tĩnh gật đầu, đưa cho Lý Trường Thọ một ánh mắt khá nghiêm túc.
Lý Trường Thọ khó hiểu truyền âm nói: “Sư huynh, không phải đã giải thích rõ ràng hết rồi sao?”
“Đồ đệ ta chỉ nói hiện tại nó không hứng thú với chuyện đạo lữ, cũng không nói là không hứng thú với nam đạo lữ, hay là không hứng thú với nữ đạo lữ, đây chẳng phải là chuyện năm ăn năm thua sao?”
Thái Ất Chân Nhân nói như vậy, Lý Trường Thọ ngẫm nghĩ trong lòng. Quả thật có vài phần đạo lý… chỉ là cảm thấy logic này có gì đó không ổn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

