Thánh Nhân Tiếp Dẫn hỏi: “Chuyện tháp Luân Hồi nơi này, ai có thể giải thích với Trường Canh?”
“Lão sư” Địa Tạng đứng ra, nói nhỏ, “Đệ tử từng du lịch ba ngàn thế giới, thấy ba ngàn thế giới cách Hồng Hoang Thiên Địa rất xa, vô số hồn phách chưa kịp đến Địa Phủ báo danh, đã hóa thành u hồn.
Nên đệ tử đề nghị, xây tháp Luân Hồi này, vì chúng sinh thiên địa.”
Tiếp Dẫn nhẹ nhàng giơ tay, Địa Tạng hiểu ý, quay người nhìn về phía Lý Trường Thọ.
Ánh sáng trong mắt hai người lóe lên, xung quanh như có từng luồng gió xoáy thổi qua, lại áp chế được phong thái của chúng đệ tử Thánh Nhân nơi này.
Địa Tạng bước về phía trước một nửa bước, nửa bước, nửa…
“Hửm?!”
Địa Tạng quay đầu trừng mắt nhìn gót chân mình, thân thể Đế Thính thu nhỏ hơn một nửa, lúc này đang cắn gấu áo đạo bào phía sau của Địa Tạng, trong lòng truyền âm đầy vẻ sốt ruột.
“Đừng đi mà chủ nhân, người không phải là đối thủ của Thủy Thần, lát nữa còn bị đẩy ra làm vật thế tội!”
“Đây đã là cơ hội cuối cùng của ta!”
Lý Trường Thọ chắp tay, Địa Tạng cười gật đầu.
Địa Tạng nói: “Đạo hữu nói Hương Hỏa Thần Quốc và tháp Luân Hồi, thực ra không phải là một chuyện, bần đạo không biết đạo hữu nghe tin đồn thất thiệt này ở đâu.
Tây Phương ta lập tháp Luân Hồi, chính là vì thiên địa…”
“Đạo hữu, ta nói công bằng, nếu không có lập trường của nhau, ta cũng nguyện cùng ngươ pha trà đối ẩm.”
Lý Trường Thọ đột nhiên nói như vậy, nhân lúc Địa Tạng lộ vẻ suy tư, cướp lời.
Lý Trường Thọ nói: “Vậy đạo hữu có thể giải thích, vì sao thành Phong Đô lại bị tập kích vào lúc này?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

