Dưới người Giang Hàn là chiếc giường ghép bằng ván gỗ, lót một lớp cỏ khô dày, đầu giường là hai bộ quần áo vải lanh màu nguyên bản.
Bụng réo lên không ngừng, Giang Hàn xoa bụng dỗ dành: "Đừng kêu nữa, mày đói tao cũng đói, mày có gào rách họng cũng vô dụng thôi. Anh Mông sắp về rồi, anh sẽ mang về rất nhiều đồ ăn, bánh mì, sữa, thịt nướng..."
Giang Hàn lẩm bẩm đến mức ứa nước miếng.
Nhưng lời dỗ dành không có tác dụng, bụng vẫn co thắt đau quặn không ngừng gào thét đòi thức ăn.
Đói quá, bây giờ trên người cô không còn chút sức lực nào.
Anh Ngưu ơi, anh mau về đi!
Anh Ngưu tên đầy đủ là Ngưu Mông, từng lớn lên trong nhà trẻ của căn cứ với thân chủ cũ, người hơi ngốc nghếch.
Vừa rồi chính anh Ngưu đó đã lay "cô" tỉnh dậy, rồi vội vàng ra ngoài tìm đồ ăn.
Giang Hàn đói đến mức mắt tóe ra tia lửa, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến tận thế đất hoang gì nữa.
Cô cảm thấy răng mình ngứa ngáy, như thể dài ra một đoạn, rất muốn cắn thứ gì đó.
Ngay lúc Giang Hàn cảm thấy mình sắp chết đói lần nữa, bên ngoài cuối cùng cũng có tiếng động.
Cô lập tức quay đầu nhìn.
Cửa mở, có người bước vào.
Dù đã là lần thứ hai nhìn thấy, Giang Hàn vẫn sợ đến run người.
Người này khoác một bộ đồ da thú đen sì, thân hình cao to vạm vỡ, vừa bước vào căn nhà nhỏ đã khiến không gian vốn đã chật chội càng thêm bức bối.
Ngưu Mông có cặp mày rậm mắt to, mái tóc húi cua ngắn cũn, cộng thêm lớp lông tơ trên vùng da để lộ ra khiến người ta cảm giác rất "Trâu bò".
Chữ "Trâu bò" ở đây không phải khen anh lợi hại, mà đúng theo nghĩa đen, rất giống con trâu con bò.
Nếu trên đầu có thêm hai cái sừng thì chính là người đầu trâu.
Ngưu Mông đi vào trong nhà, bàn tay to như lá chuối của anh đưa ra một cái túi màu hồng như dâng báu vật, cố gắng nặn ra nụ cười đáng yêu nhất, hạ giọng khàn khàn nói nhỏ: "Tiểu Tiểu, cuối cùng hôm nay anh cũng lĩnh được sữa em bé rồi, em mau uống đi."
Đồ ăn đến rồi, hai mắt Giang Hàn sáng rực, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.
Dưới sự kích thích của cơn đói cùng cực, cô theo bản năng giật lấy cái túi, như một con thú nhỏ đói khát cúi đầu cắn phăng cái nút, ừng ực tu một hơi lớn...
Mấy ngụm đầu tiên nuốt nhanh quá vài giây sau Giang Hàn mới sững người, ngay sau đó cô há miệng định nôn ra.
Bên cạnh, Ngưu Mông vẫn mỉm cười nhìn cô ăn ngấu nghiến, dường như biết cô sẽ nôn, không đợi Giang Hàn há miệng anh đã lập tức giơ tay lên giáng một phát vào lưng cô.
"Bốp!"
"Ực!"
Bị ăn một đòn trời giáng, Giang Hàn cảm thấy mắt nổ đom đóm, tim gan phèo phổi như lệch khỏi vị trí.
Dung dịch dinh dưỡng còn ngậm trong miệng chưa kịp phun ra đã bị một cái tát làm cho trôi tuột xuống cổ họng.
Dung dịch dinh dưỡng sền sệt, nhơn nhớt, ngọt xen lẫn vị chua, lại còn có mùi tanh tưởi ngai ngái, giống như bị người ta nhét một vốc ốc sên sống vào miệng, một chữ "Ghê" cũng không tả hết được!
"Ọe ọe ọe!" Giang Hàn nôn khan, nước mắt lưng tròng.
Ngưu Mông thấy Giang Hàn đã uống dung dịch dinh dưỡng lập tức cười hề hề: "Lần này em không nôn, Tiểu Tiểu sau này em đừng chỉ ăn bánh cỏ nữa, dung dịch dinh dưỡng này mới là tốt nhất, em phải uống nhiều vào, uống nhiều mới cao được, giống như anh này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

