Mùi hôi thối của xác chết tràn vào xe qua khe hở, làm cô muốn nôn mửa. Tăng tốc, Dư Tiền len lỏi qua đám xác sống, tìm đường đến khách sạn. Hai tiếng trôi qua, cuối cùng cô cũng dừng xe trước khách sạn.
Có lẽ vì bên trong còn nhiều người sống sót, xác sống bủa vây kín lối vào, chặn mọi cửa ra vào. Không còn cách nào, Dư Tiền tìm kiếm trong không gian lưu trữ và lấy ra một chiếc móc vuốt đại bàng mà cô đã mua trước tận thế. Cô phóng mạnh lên cửa sổ tầng ba, móc chặt vào gờ bên trên, và bắt đầu trèo lên.
Dù vậy, cô cũng tự nhủ nếu không có cửa mở sẵn thì có lẽ mình đã không thể vào được dễ dàng. Phủi bụi trên người, cô cảnh giác nhìn quanh hành lang vắng người, rồi chầm chậm bước về phía đại sảnh.
Nhờ dị năng, thính giác của Dư Tiền cực kỳ nhạy bén, cô nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của một người phụ nữ từ tầng bốn, kèm theo đó là tiếng trò chuyện thì thầm của một vài người khác.
Cô theo cầu thang lên tầng bốn, thấy gần như toàn bộ những người sống sót trong khách sạn đang tập trung ở đại sảnh. Mọi người đều đói đến mức mặt mày vàng vọt, môi nứt nẻ chảy máu, ai nấy tiều tụy không còn sức sống.
Sự xuất hiện của Dư Tiền làm cả đám nhốn nháo, nhưng khi thấy cô trông hoàn toàn lành lặn, với làn da tươi tắn, nhiều người bắt đầu nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng.
Ánh mắt Dư Tiền lướt qua đám người, cô thấy Chu Thuận và Trần Thiên Tĩnh đang nằm co ro ở góc tường, ôm chặt lấy nhau, mắt nhắm nghiền, trông như đang ngủ để tiết kiệm năng lượng.
Cơn hận thù bị dồn nén bấy lâu lập tức bùng lên, Dư Tiền sải bước qua đám đông, giáng cho mỗi người một cái tát.
Cả hai bừng tỉnh, hoảng hốt mở to đôi mắt hõm sâu. Khi nhận ra người trước mặt là Dư Tiền – người mà họ tưởng đã bị xác sống ăn thịt từ lâu, họ đều choáng váng. Cô còn mặc bộ đồ thể thao sạch sẽ, môi mềm mại, rõ ràng là đang sống rất thoải mái.
Chu Thuận là người lên tiếng đầu tiên, cười gượng, mặt nịnh bợ. Đôi môi nứt nẻ của hắn khiến Dư Tiền chỉ muốn nôn.
“Tiền Tiền, em làm sao biết anh ở đây? Em đến cứu anh sao?”
Hắn vẫn chưa nhận ra mình và Trần Thiên Tĩnh đang ôm chặt nhau. Trần Thiên Tĩnh thì như sực tỉnh, vội lùi ra khỏi vòng tay Chu Thuận, lúng túng gượng cười và vươn tay định nắm tay Dư Tiền.
Nhận ra điều không ổn, Chu Thuận nghĩ đến cái tát khi nãy, lập tức hiểu cô đang giận điều gì.
“Tiền Tiền, anh và Trần Thiên Tĩnh chỉ tình cờ ở chung khách sạn thôi, cái lúc nãy thực ra chỉ là hiểu lầm, em nghe anh giải thích…”
Câu nói chưa dứt, Dư Tiền lại giáng một cái tát khác, khiến má hắn đỏ bừng, môi khô bật máu.
Trần Thiên Tĩnh sợ đến mức suýt hét lên, nhưng kìm nén vì biết dưới lầu có xác sống. Cô ta cúi đầu, im thin thít, không dám nói thêm lời nào.
“Hiểu lầm? Đồ chó chết! Hai đứa bây đã gian díu từ lâu, còn muốn lừa tao sao? Đúng là một đôi gian phu dâm phụ đáng ghét!”
Dư Tiền rút từ không gian ra con dao bổ dưa lớn. Thấy con dao to bản xuất hiện trong tay cô, Chu Thuận và Trần Thiên Tĩnh hoảng sợ, vừa không biết van xin ra sao, vừa tò mò không hiểu tại sao cô có thể lấy đồ vật từ không khí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)