Mạc đại tổng quản đã đợi ở đó, phía sau ông ta còn có hai gã sai vặt vạm vỡ, trên tay cầm một đống dụng cụ đang nhìn bọn họ.
Lai Vượng bước lên trước, khom lưng cúi đầu với Mạc đại tổng quản, “Đại tổng quản, chúng ta bắt đầu từ chỗ nào đây?”
Bọn họ xếp hàng, mỗi người nhận một dụng cụ, bảy người bọn họ, có ba người nhận được liềm, bốn người nhận được cuốc.
Chương Thụ nhận được một cái liềm. So với cuốc, công việc dùng liềm sẽ nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng phải luôn cúi gập người, tư vị này chỉ có những người đã từng trải qua mới hiểu được.
Những người cầm cuốc, nữa canh giờ sau mới có thể bắt đầu làm việc, vì vậy, Chương Thụ và hai người khác liền đi lên trước, bốn người còn lại ngồi tại chỗ nghỉ ngơi.
Hiện tại, mặt trời vẫn còn chưa mọc, ngồi trong sân còn có vài cơn gió mát thổi qua, những người ngồi đó rất nhanh đã ngủ gật. Chương Thụ có chút hâm mộ, hắn cũng muốn ngủ gật thêm một chút.
Khi cắt cỏ, hắn thấy hai người khác đều im lặng cúi người xuống cắt, do dự một chút, hắn vẫn lên tiếng nhắc nhở, “Hai vị đại ca, cái sân này bị bỏ hoang lâu ngày, e là sẽ có rắn, rết, chuột, bọ gì đó, tốt nhất trước khi cắt nên gõ xung quanh một chút, dọa chúng bỏ chạy.”
Một người trong đó tên là Chu Đại cười với hắn, sau khi cắt thêm một chỗ, liền làm theo lời hắn nói. Người còn lại thì khịt mũi khinh thường, chế nhạo nói, “Sợ chết như vậy thì đừng đến làm việc, ngươi là thiếu gia nhà địa chủ, còn đến đây giành công việc với những người dân bình thường như chúng ta là gì?”
Chương Thụ bị hắn nói như vậy, chỉ yên lặng lẩm bẩm một câu, chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt, sau đó liền cúi đầu xuống im lặng cắt cỏ. Trong khóe mắt, hắn phát hiện Chu Đại làm giống hệt với hắn, trước tiên là gõ vào cỏ cho phát ra âm thanh, sau đó mới đưa tay xuống nắm lấy cỏ bắt đầu cắt, còn tên mới vừa cãi nhau với hắn là Dư Tiểu Lục lại tùy tiền đưa tay xuống cầm lấy, rồi dùng liềm cắt.
Không biết đã qua bao lâu, Chương Thụ đúng thẳng người đấm đấm vào lưng, cảm thấy thật vất vả, tiếng cuốc đất của những người cầm cuốc vang lên bộp bộp, dường như không biết mệt mỏi là gì, hắn lại cúi người xuống tiếp tục cắt cỏ.
Mặt trời đã mọc, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu xuống mặt đất, xua tan đi chút hơi lạnh mà gió sớm mang đến. Nhiệt độ càng lúc càng tăng cao, mồ hôi túa ra thành dòng, chảy từ trán Chương Thụ xuống cằm, sau đó nhỏ vào cỏ, rồi biến mất trong nháy mắt.
Hắn cảm thấy trước mắt hơi mờ, dùng mu bàn tay lau một cái, mới phát hiện là mồ hôi dính trên mí mắt, làm mờ mắt hắn. Hắn cảm thấy vừa mệt, vừa khát, lại vừa đói, lúc này mới hiểu, tại sao sáng nay lúc ăn cơm bọn họ lại liều mạng như vậy.
Lai Vượng ở đằng xa gọi một tiếng, “Chương Thụ, lại đây ngồi nghỉ một lát, uống miếng nước đi.” Sau một buổi sáng làm việc,
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)