Phác Thước Uyên cau mày, thấy Lữ Mộc không có ý định đứng dậy và bắt tay với y, ánh mắt trở nên lạnh lẽo:"Các cậu chớ được một tất rồi lại tiến lên một thước." Tên này đang chơi y sao?
Lữ Mộc đứng lên nhìn thẳng y:"Chúng tôi cũng không có đưa ra yêu cầu gì với anh, chúng tôi chỉ đứng trên con đường của mình, không muốn đi theo anh thôi, nói cái gì mà được một tấc lại muốn tiến một thước."
Thương Liêm và Lữ Mộc cũng không định nói chuyện, cho nên không nói gì.
Hoa Thư đỡ trán, hai người này quá tùy hứng, không biết khách khí là thứ gì, đành bất đắc dĩ tự động bước ra, phần eo hơi cong, làm một cái động tác mời tiêu chuẩn:"Hôm nay tiếp đãi không chu toàn, Phác thiếu tướng đi thong thả."
Phác Thước Uyên cũng không muốn tiếp tục ở đây nữa, nhìn lướt qua Điền Thanh trong đám người, lúc xoay người lộ ra nụ cười không rõ ý nghĩa.
Dương Binh im lặng thu hết mọi thứ ở trong mắt, nhìn gò má Điền Thanh, nơi đó còn chưa kịp che giấu nụ cười nịnh bợ lấy lòng kia... cảnh tượng đồng cam cộng khổ hiện rõ trước mắt, nhưng hồi ức về trước đó càng rõ ràng bao nhiêu thì sự thất vọng và lạnh lùng trong mắt càng mạnh mẽ bấy nhiêu... người này.... đã không giữ được nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


