"Vâng, thưa cha." Phác Thước Uyên chào rồi lui ra khỏi phòng làm việc, ra tới ngoài cửa, Phác Thước Uyên nhìn Mục Thiên Dương vẫn luôn an tĩnh chờ ở cửa:"Thiên Dương, mai đi với tôi tới đội ngũ nghe nói có 35 người tiến hóa."
"Vâng." Mục Thiên không có bất kỳ dị nghị gì, cũng không có biểu tình dư thừa.
Mọi người trong tòa nhà ba tầng không chút nào phát hiện bản thân bị nhớ thương, sau khi dọn dẹp xong các căn phòng, mọi người mặt mang mong đợi tập trung phòng đội trưởng và chị dâu, mục đích rất rõ ràng, cọ cơm.
Lữ Mộc nhướng mi nhìn các đội viên trước mắt:"Sao, mọi người tới xem lăn giường sao?"
Mọi người: Ách.....
Thấy mọi người không nói gì, Lữ Mộc ôm cổ Thương Liêm hôn lên má hắn:"Tôi cũng không ngại mọi người nhìn, chỉ là sợ mọi người nhìn xong bị kích động rồi lại không có chỗ phát tiết."
Mọi người: Có thể để cho người tạ cọ cơm thật tốt được không....
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

