Lưng Lâm Như cứng đờ, trừng lớn hai mắt lại không biết nên đáp lời thế nào, nàng ta há hốc miệng, mặt đỏ bừng, lắp bắp nói: “Nhất định là Sở Ngu nói bậy, nha đầu kia từ nhỏ cái miệng đã không có câu nào là thật, công tử ngài ngàn vạn lần đừng tin!”
Dung Đình nhướng mày: “Hai tháng nay, bà mối tới Lộ gia ta uống trà không có mười người thì cũng có tám, Lâm gia bỏ vốn liếng ra, chẳng phải là muốn gả ngươi qua đây sao.”
Dung Đình nói, trong lời nói lộ ra ý cười, ý cười này khiến Lâm Như vừa thẹn vừa cuống, hận không thể tìm cái hố chui xuống đất.
Lâm Như cũng không ngờ Dung Đình lại chẳng chừa chút thể diện nào cho người khác, loại chuyện này đâu dễ dàng nói toạc ra như vậy?
Nàng ta căng thẳng cắn môi dưới, lời này, nên đáp lại hay không đáp lại đây?
Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì mất mặt, bổn triều lề thói cởi mở, nữ nhi gia chủ động cầu hôn nam tử cũng không phải số ít...
Huống hồ, Lâm Như tự nhận dung mạo của mình xem như là hạng thượng thừa, nữ tử Giang Nam vốn dĩ sinh ra đã thủy linh, dáng vẻ của nàng ta so với cô nương nhà bình thường còn đẹp hơn vài phần.
Ở vùng sông Biện này, nhan sắc của nàng ta cũng xếp hàng đầu. Nếu không phải thế, lúc mẫu thân nhắc với nàng ta chuyện chưởng sự Lộ gia, nàng ta cũng không dám mơ mộng.
Nàng ta cắn chặt răng: “Hôm ấy ngài ra tay giáo huấn mấy tên bợm rượu trên phố giúp ta, ta, trong lòng ta thực sự rất cảm kích công tử.”
Giữa trán Dung Đình bất chợt thoáng qua một tia ngập ngừng, hồi lâu mới nhớ ra chuyện Lâm Như vừa nói.
Nhưng người ra tay giáo huấn kẻ khác lúc đó không phải hắn, mà là Lộ Lâm.
Dung Đình không đáp lời, bưng chén trà lên ngắm nghía nửa ngày, Lâm Như nắm chặt tay, trong mắt rưng rưng hơi nước, lại khẽ cúi đầu xuống.
Quá xấu hổ!
Bỗng nhiên, một bóng người đội nắng gắt chạy vội tới, Lộ Lâm thở còn chưa đều đã vội vàng nói: “Công tử, bên chỗ Lâm gia,”
Hắn thình lình im bặt, nhớ ra ở đây còn có một người của Lâm gia đang ngồi.
Đó là nam đinh duy nhất của phòng Lâm Sở Ngu bọn họ mà? Cứ như thế... không còn nữa?
“Ngươi, ngươi nói là, Lâm Sở Ngu đã hại chết Lâm An?” Lâm Như kinh hô.
Lộ Lâm ngẩn ra một thoáng, theo bản năng nhíu mày: “Lâm cô nương, xin cẩn trọng lời nói.”
Lâm Như phản ứng lại, bối rối cắn môi, lén liếc nhìn Dung Đình, thấy trên mặt hắn vẫn là vẻ thờ ơ như cũ, nghĩ bụng hắn cũng không thực sự bận tâm, liền thoáng yên lòng.
Dung Đình vân vê chén lưu ly trong tay xoay một vòng, Lộ Lâm thực sự nhìn không ra công tử nhà họ đang có ý gì.
Có đôi khi giống như rất bênh vực Sở cô nương, tang lễ Lâm lão gia còn sai người đưa vòng hoa tới, nhưng có lúc lại trưng ra vẻ mặt chuyện không liên quan đến mình.
Lộ Lâm dò hỏi: “Công tử?”
“Ừ.”
Dung Đình cong khóe miệng, chỉ cần Lâm Sở Ngu không đến trước mặt cầu xin hắn, vậy thì cũng chẳng phải chuyện to tát gì.
Lộ Lâm do dự hỏi: “Công tử, chúng ta không giúp Sở cô nương một tay sao?”
Lộ Lâm dứt lời, Lâm Như nín thở chằm chằm nhìn Dung Đình, mãi đến khi đôi mắt đẹp đẽ của nam nhân kia vương chút ý cười, hờ hững buông lời: “Ta vì cớ gì phải giúp nàng ta?”
Lâm Như khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Thật ra Dung gia nhị công tử này, đối với Lâm Sở Ngu cũng chẳng để tâm là bao.
Còn lúc này tại Lâm trạch, cửa sổ phòng Sở Ngu đóng chặt, Dao Trúc cùng Kim Ấu chắn ở ngoài cửa, bên ngoài từng tiếng đập phá vang lên, Kim Ấu sắp cản không nổi nữa rồi.
Nàng ta vừa gấp vừa sợ, ban nãy Hồ thị như phát điên vác đao xông lên, nếu không có Trần thúc cản lại, không chừng đã xảy ra án mạng rồi!
Sở Ngu ngồi thẳng người trước bàn trang điểm, nghe Hồ thị bên ngoài vừa khóc vừa mắng, nàng nhắm mắt nghe một lát, tiện tay rút một cây trâm từ trong hộp trang sức nắm chặt trong tay, cũng chẳng hề thấy đau đớn.
Kim Ấu gấp đến phát khóc: “Cô nương sao vẫn còn không nóng không vội thế, Hồ thị sắp phá cửa xông vào rồi!”
Dao Trúc nhíu mày nhìn sang, chỉ có thể thấy bóng lưng Sở Ngu cùng nửa khuôn mặt phản chiếu trong gương.
Đâu phải là không nóng không vội, ban nãy Hồ thị cầm đao xông lên, chỉ kém một tấc nữa là lấy mạng cô nương rồi, lúc ấy mặt mũi nàng đều dọa cho trắng bệch!
Hồ thị cũng thực sự đuối sức, trực tiếp ngã nhào xuống đất, tựa vào cửa phòng đập từng tiếng rời rạc, lại còn vừa khóc vừa gào: “Lão gia ngài đi sớm, Lâm gia hiện giờ rối loạn ngài có thấy không, đứa con trai duy nhất của ngài đã bị con tiểu tiện nhân Lâm Sở Ngu này hại chết rồi, nó mới có ba tuổi thôi a!”
Sắc môi Sở Ngu tái nhợt, trên mặt cũng không còn chút máu nào, mãi đến khi bên ngoài bớt tiếng động, nàng mới chống tay lên bàn trang điểm đứng dậy: “Đại phu đã khám qua Lâm An chưa?”
Chân mày Dao Trúc thắt chặt: “Khám qua rồi, nói là tiểu công tử phát sốt, là do bệnh mà chết.”
Dao Trúc dứt lời, ba người trong phòng tức khắc đều câm lặng.
Thật nực cười, Lâm An được nuôi dưỡng ở phòng Hồ thị, nhưng lúc hắn đổ bệnh lại không một ai hay biết, cho đến khi bị bệnh chết, lúc này mới kinh động đến tất cả mọi người.
Trong mắt Sở Ngu ánh lên tia lạnh lẽo: “Vú nuôi cùng đám hạ nhân, đều chết hết rồi sao?”
Dao Trúc không dám lên tiếng, Lâm gia mấy ngày nay nhiều việc, vú nuôi kia cũng không biết đã chạy đi đâu, mấy ngày liền không thấy bóng dáng, Hồ thị càng không cần phải nói, ngay cả đứa con Lâm An ngày thường bà ta coi như báu vật cũng không chăm sóc tử tế.
Kết cục Lâm An vừa mất, người đầu tiên bà ta tới tìm là Sở Ngu, một mực vu cho Lâm Sở Ngu vì muốn chiếm đoạt gia sản mà hại chết nam đinh duy nhất của Lâm gia.
Bất luận thật giả, lời này mà truyền ra ngoài, thanh danh đại cô nương Lâm gia coi như bị chà đạp rồi.
Tiếng khóc của Hồ thị bên ngoài bỗng nhiên bặt đi, nối gót truyền đến là tiếng la hét của Lâm Duyệt Nhi, hóa ra Hồ thị khóc lóc ầm ĩ đến mức ngất xỉu.
Mấy bà mụ gọi người tới khiêng Hồ thị về phòng, trong viện lúc này mới yên tĩnh lại.
Quản gia có vẻ sợ làm Sở Ngu hoảng, nhẹ nhàng gõ cửa hai cái: “Cô nương, kinh thành gửi thư tới.”
Dao Trúc hít một ngụm khí, vội vàng mở cửa ra. Nàng ta thật ra sốt ruột hơn bất kì ai, phong thư này chắc chắn là lão thái thái gửi tới.
Dao Trúc liếc qua một cái rồi vội vàng giao vào tay Sở Ngu, mừng rỡ nói: “Cô nương, lão thái thái nói tang sự Lâm lão gia xong xuôi thì kêu người sớm trở về, những chuyện khác không cần vội.”
Trong lòng Sở Ngu xẹt qua một tia ấm áp, hốc mắt bất giác đỏ hoe.
Lão thái thái vốn dĩ bảo nàng tới, chính là để làm tròn đạo hiếu cuối cùng, dẫu rằng Lâm Hứa đối xử với nàng và mẫu thân nàng không tốt, nhưng cũng không thể vì thế mà để nàng gánh phải mang danh đứa con bất hiếu.
Còn về gia sản Lâm gia, nói cho cùng thì lão thái thái chẳng để vào mắt, lúc trước cũng chẳng qua là muốn ra oai phủ đầu với Lâm Hứa mà thôi.
Sở Ngu theo cạnh lão thái thái ba năm, cũng đã học cách quản lý hai ba cái thôn trang, chút tài sản của Lâm gia, nàng đương nhiên cũng chẳng thèm để tâm.
Nhưng cho dù nàng không thèm, cũng tuyệt đối không để lại cho Hồ thị!
Nàng lấy lại bình tĩnh phân phó: “Đi áp giải hết nha hoàn và tiểu tư trong viện của Hồ thị lại, ngày mai ta sẽ đích thân xét hỏi.”
Dao Trúc biết khuyên không nổi nàng, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn vết máu trên cổ Sở Ngu mà có phần kinh hãi, đưa mắt ra hiệu cho Kim Ấu đi lấy thuốc bôi.
Tại viện của Hồ thị, Lâm Duyệt Nhi vừa sụt sùi khóc vừa đút thuốc cho mẹ, cái bộ dáng cầm đao đòi chém chết Lâm Sở Ngu của mẹ nàng ta ban nãy, thực sự đã làm Lâm Duyệt Nhi khiếp sợ, đến tận bây giờ vẫn chưa định thần lại được.
Hồ thị nghe tiếng khóc liền thấy phiền lòng, vung tay hất đổ bát thuốc, mắng: “Khóc khóc khóc, ngươi chỉ biết khóc! Được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều! Nha đầu Lâm Như kia hiện giờ đã có thể leo lên Lộ gia rồi, ngươi không biết đường đi kết thân với Lâm Như, giúp mẹ ngươi đối phó với con tiểu tiện nhân Lâm Sở Ngu kia sao? Nó đã hại chết đệ đệ ruột của ngươi rồi đấy!”
Lâm Duyệt Nhi sợ hãi nắm chặt góc áo Hồ thị: “Mẹ, đệ đệ, đệ đệ là do bệnh mà chết, là do hạ nhân không chăm sóc tử tế......”
Hồ thị ngẩn ra, vung tay tát Lâm Duyệt Nhi một cái điếng người: “Ngươi bị con tiểu tiện nhân kia lừa gạt rồi!”
Lâm Duyệt Nhi sững sờ, lại không dám ho he một lời.
Thường nói chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, đạo lý này ai cũng hiểu, vì trong phủ thực sự quá đỗi ngột ngạt, đến mức đám hạ nhân Lâm trạch cũng không dám mang chuyện này ra ngoài đồn thổi.
Thế nhưng chưa qua một ngày, chuyện đại cô nương Lâm gia vì muốn đoạt gia sản mà mưu sát đệ đệ ruột đã truyền khắp hang cùng ngõ hẻm.
Vương thị mang chuyện này ra kể như hát tuồng, thêm mắm dặm muối, những kẻ chưa từng gặp qua đại cô nương Lâm gia lại tưởng rằng cô nương này mang gương mặt của một ác nữ.
Kim Ấu nhìn chằm chằm nét mực vẩy đầy trên cửa chính, hai mắt tức đến đỏ hoe.
“Trần thúc! Thế này là viết cái gì vậy, còn không mau sai người lau đi!”
Kim Ấu vừa quay đầu lại liền thấy Sở Ngu đang bình tĩnh đứng phía sau, hiển nhiên đã nhìn rõ những chữ viết bên trên, Kim Ấu tức giận: “Cô nương, ngài không biết mụ Vương thị kia lắm mồm thế nào đâu, đồn thổi cô nương khắp nơi, còn nói cô nương bất hiếu, lời ác độc gì bà ta cũng nói ra được!”
Sở Ngu đi thẳng lướt qua, thần sắc nhàn nhạt, thực sự nhìn không ra vui buồn.
Nhà Vương thị sống ở hẻm Thạch Hà, rẽ một khúc cua là tới, Sở Ngu không đi cửa chính mà đi vòng cửa hông vào, hạ nhân trông cửa toan cản nàng lại, nhưng vừa nhìn thấy đây chẳng phải là đại cô nương nhà kia sao, bèn làm ngơ luôn.
Vương thị đang trong sân kháo chuyện Sở Ngu với Lâm Như, đuôi mày khóe mắt đều hiện lên nụ cười con buôn: “Nha đầu Lâm gia kia từ nhỏ đã mang bộ dáng cao ngạo coi thường chúng ta, giờ thì hay rồi, xem nó còn không mau mau cút về kinh thành đi, đừng nói là Dung Đình, ngay cả vị bên Hoài gia kia, liệu có thèm rước một kẻ đầy vết nhơ trên người không?”
Từ nhỏ Lâm Như đã luôn mang cảm giác bất an khi đứng trước Sở Ngu, Lâm Sở Ngu dung mạo xinh đẹp hơn nàng ta, còn là xinh đẹp hơn rất nhiều, Lâm Như đứng cạnh nàng, căn bản là không đáng nhắc tới.
Nàng ta chỉ sợ, Lâm Sở Ngu lưu lại Giang Nam lâu ngày, lại quen biết với Dung Đình, nam nhân đều thích cái loại tiểu yêu tinh như Lâm Sở Ngu, không chừng ngày nào đó đã bị câu dẫn đi mất.
Nàng ta cúi đầu mím môi cười: “Mẹ, mẹ cũng đừng ra ngoài nói Sở Ngu như thế nữa, chỉ cần nàng ta sớm ngày rời khỏi đây là được rồi.”
Vương thị hừ cười vài tiếng: “Chính là muốn dạy cho nha đầu đó một bài học, nó lên kinh thành nương nhờ Dung gia, lúc này trở về Lâm gia, làm gì có chuyện tận hiếu đạo, rõ ràng là ngắm vào gia sản, một bụng toàn ý đồ xấu.”
Lâm Sở Ngu bước ra vài bước, trực tiếp làm cho Lâm Như đang nói chuyện sợ giật mình: “Ngươi, sao ngươi lại ở đây?”
Sở Ngu hơi nghiêng đầu, để lộ ra vệt máu trên cổ bị Hồ thị cào trúng: “Như tỷ tỷ, nhìn thấy không?”
Lâm Như nuốt nước bọt, cứ cảm thấy bộ dạng này của Lâm Sở Ngu có chút đáng sợ.
“Cái gì?”
Sở Ngu hướng về phía nàng ta khẽ cười: “Ta đi nói cho Đình ca ca, vết thương này là do ngươi cào, ngươi xem thử xem huynh ấy còn muốn ngươi nữa không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
