Cảnh Dật nghe Hạ Tề An nói thì khẽ nhíu mày:
“Làm gì? Anh muốn đoạn camera đó để làm gì? Lâm Uyển Ngôn làm rơi đồ gì à?”
“Tôi đây! Lúc đó tôi đứng ngay sau lưng nó đấy. Có phải nó nói với anh là có cậu giao đồ ăn đâm vào nó phải không? Rồi giờ anh định kiếm chuyện với người ta à? Hạ Tề An ơi là Hạ Tề An, anh…”
Hạ Tề An nghe thấy lời Cảnh Dật, tim khựng lại, lập tức gằn giọng:
“Ý cậu là… lúc người giao hàng va phải cô ấy, cậu là người đã đỡ lấy cô ấy à?”
“Đúng thế. Tôi nể mặt anh nên mới đỡ nó đấy, nếu biết trước thì…” Cảnh Dật nói với gương mặt đầy mỉa mai.
Hạ Tề An nghe anh ta xác nhận, bất giác xoa thái dương. Bên tai vẫn vang lên giọng điệu châm chọc của Cảnh Dật về Lâm Uyển Ngôn.
Anh hít sâu một hơi:
“Cậu đang ở công ty à?”
Cảnh Dật nhướng mày:
“Sao? Anh định đến đây bênh vực cho bạn gái nhỏ của anh chắc?”
Hạ Tề An nhắm mắt lại, lạnh lùng ra lệnh:
“Cậu Ở yên công ty chờ tôi, không được rời đi!” Nói xong, anh dập máy thẳng thừng.
Cảnh Dật nhìn chiếc điện thoại bị ngắt máy, tức đến bật cười.
Hắn vung vẩy điện thoại, được thôi, tôi chờ!
Buổi chiều, khi đang làm việc, Lâm Uyển Ngôn chợt nhớ ra một việc. Cô chưa nói với Hạ Tề An rằng nhân viên tổng đài của cục cảnh sát từng cho rằng cô bị thần kinh.
Nghĩ một lát, cô soạn tin nhắn giải thích gửi cho anh, để lần sau gọi điện không bị coi là bệnh nhân tâm thần nữa.
Đang chuẩn bị rời cục cảnh sát, Hạ Tề An nhận được tin nhắn của cô, ánh mắt khẽ lóe, lập tức quay người đi thẳng tới phòng thông tin liên lạc.
“Đội trưởng?” Lý Hách cùng mấy người ngạc nhiên nhìn anh rẽ hướng, chẳng phải vừa nói có vụ án sao, sao lại tới đây?
Hạ Tề An bước vào phòng, đảo mắt một vòng.
“Đội trưởng.”
Mọi người trong phòng đồng loạt chào anh.
Ánh mắt anh dừng ở vị trí tổng đài viên:
“Hôm nay ai nhận điện thoại trực ban?”
Mấy người ngoài cửa đều vươn cổ nhìn vào.
Tim Dịch Biên giật thót, vội đứng lên:
“Đội trưởng, là tôi.”
Hạ Tề An nhìn chằm chằm vào anh ta, giọng lạnh băng:
“Trưa nay, có một cô gái gọi điện báo án hai lần, sao cậu lại dập máy?”
Mặt Dịch Biên trầm xuống, đành cứng giọng:
“Vâng… cô ta nói chuyện kỳ lạ quá, tôi nghĩ tinh thần cô ấy không ổn định.”
Ngoài cửa, Lý Hách nghe vậy lắc đầu liên tục: “Người ta nào có bệnh, người ta có năng lực đặc biệt cơ mà!”
Ánh mắt Hạ Tề An càng lạnh. Trong tin nhắn Lâm Uyển Ngôn gửi, anh có thể mường tượng ra sự phẫn nộ của cô, trong lòng lại thấy buồn cười.
“Từ nay trở đi, bất kể ai, chỉ cần nhận được điện thoại của Lâm Uyển Ngôn, thì phải báo thẳng cho tôi. Nếu tôi không có mặt, thì lập tức thông báo cảnh viên khác xuất phát ngay!”
Anh lại gọi cho Mã đội phó Nhất, yêu cầu in toàn bộ hồ sơ của Lâm Uyển Ngôn, phát cho cả đội xem qua. Từ giờ, hễ là điện thoại báo án của cô, phải xử lý ngay lập tức.
Mã Nhất nhận lệnh, lập tức in hồ sơ, phát tận tay từng người.
Dịch Biên cầm tập hồ sơ, vừa nhìn thấy mục “năng lực đặc biệt” liền ngây ra.
Ngẩng lên nhìn phó đội trưởng, anh há hốc miệng, giọng run run:
“Đội trưởng… cô ấy… thật sự có năng lực đặc biệt? Thật không?”
Mã Nhất trừng mắt:
“Cậu nhìn cái dấu đỏ đóng bên góc phải rồi hẵng hỏi lại!”
Dịch Biên hạ mắt nhìn con dấu: “Cục Điều Tra Đặc Biệt Quốc Gia”!
Anh ta nuốt khan:
“Thế nghĩa là… trên đời này thật sự có… siêu nhân?”
Mã Nhất vỗ vai anh ta, nhìn cả phòng:
“Chuyện này các cậu tự biết trong lòng là được, tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài. Lần này không bắt các cậu ký giấy mật.”
Anh ngừng một chút, ánh mắt nghiêm nghị:
“Nhưng không có nghĩa là các cậu được phép nói lung tung. Lỡ lộ ra, quốc gia có tìm các cậu nói chuyện hay không thì tôi không dám chắc!”
Mọi người vội vàng cam đoan:
“Đội phó yên tâm, chúng tôi không hé miệng đâu.”
“Đúng thế, tôi kín miệng lắm.”
Mã Nhất hừ lạnh:
“Các cậu kín miệng hay không thì đến lúc xảy ra chuyện cũng là các cậu gánh, không phải tôi. Nhớ kỹ, từ giờ hễ nhận được điện thoại báo án của Lâm Uyển Ngôn, phải lập tức xuất phát, không được chậm trễ!”
“Rõ!”
Bên công ty Cảnh Thụy, đúng giờ tan tầm. Lâm Uyển Ngôn vốn cũng chuẩn bị về, nhưng cô lại nhận được tin nhắn của Hạ Tề An, bảo cô chờ.
Thế là cô đành ngồi lại bàn làm việc, tiếp tục làm nốt.
Tô San bước tới, thấy cô vẫn chưa đi, trong mắt thoáng qua một tia tối.
Cao Diệu đã nghỉ việc, giờ trong công ty chỉ còn cô và Lâm Uyển Ngôn…
“Ối chà, Uyển Ngôn chăm chỉ thế, còn tình nguyện ở lại tăng ca à!”
Lâm Uyển Ngôn ngẩng đầu nhìn cô, mím môi, giải thích:
“Hôm nay tớ còn ít việc chưa xong, tớ làm nốt rồi về.”
Đang xách túi chuẩn bị ra về, Ngải Lâm nghe thấy, liếc sang Tô San, đang bật cười:
“Uyển Ngôn em tăng ca cũng đâu có tiền thêm, tuy có hơi ngốc nhưng mà người ta vẫn chịu khó. Còn Tô San, em có định ở lại tăng ca không?”
Tô San lắc đầu:
“Em thì không đời nào!”
“Thế em còn nhiều lời thế làm gì? Chị còn tưởng em tiếc rẻ không muốn rời công ty cơ.”
“… ” Tô San không dám chọc giận Ngải Lâm, cô chỉ cười gượng rồi chuồn thẳng.
Lâm Uyển Ngôn cúi đầu. Từ hôm quản lý thay đổi thái độ với cô, Tô San cũng trở mặt, ngày nào gặp cũng bóng gió mỉa mai.
Nếu không phải còn trông chờ tiền lương từ Cục để chi trả cuộc sống, cô đã bỏ công việc này từ lâu rồi!
Ngải Lâm đi tới, khẽ vỗ vai cô:
“Em đừng để ý, mấy loại người như vậy ngoài xã hội còn nhiều lắm. Chị đi làm bao năm rồi, gặp đủ kiểu đồng nghiệp rồi. Cứ mặc kệ họ thôi, em phải mạnh mẽ lên, khi em chứng minh được bản thân thì họ sẽ không dám động tới em nữa đâu, tới lúc đó em nhìn họ bằng nửa con mắt.”
Nghe Ngải Lâm nói, lòng Lâm Uyển Ngôn thấy ấm áp:
“Cảm ơn chị, Chị Lâm.”
Ngải Lâm lại vỗ vai Lâm Uyển Ngôn, từ lúc cô mới vào công ty, Ngải Lâm đã thấy rõ, tuy Uyển Ngôn có hơi ít nói nhưng làm việc rất chăm chỉ hơn hẳn mấy người làm thêm khác.
Tỉ mỉ, chu đáo, đôi khi còn chủ động dọn dẹp, rót nước pha trà cho mọi người…
Nhìn cô, cô lại thấy bóng dáng tuổi trẻ của mình, rồi thở dài khẽ khàng.
Lúc này, trên tầng cao nhất của tòa nhà Cảnh Thụy, Cảnh Dật cùng Hạ Tề An và mấy người đang quan sát tất cả.
Cảnh Dật khoanh tay, ngả người ra ghế, nhìn Hạ Tề An với ánh mắt đầy chán ghét:
“Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu, sao anh lại để mắt tới cái loại tầm thường này?”
Hạ Tề An nghe vậy, đôi mắt sắc lạnh quét sang:
“Tôi chưa bao giờ nói với cậu quan hệ giữa tôi và Lâm Uyển Ngôn, cậu có thể chịu khó động não một chút không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)