“Lần trước chị không biết em rời đi lúc nào, trưởng khoa còn trách chị, sợ mắt của em xảy ra chuyện gì thì đáng tiếc lắm.”
“Dù em đã rời đi, nhưng bệnh viện bọn chị vẫn luôn lo cho sức khỏe của em lắm…”
Lâm Uyển Ngôn và Hướng Dung nghe y tá thao thao bất tuyệt, người khác mà nghe hẳn sẽ thấy ấm lòng, khen bệnh viện chu đáo. Nhưng với Lâm Uyển Ngôn người biết họ đang nhắm vào giác mạc của cô thì từng câu như tiếng thúc hồn!
“Hôm nay trưởng khoa Hạ trực tại khoa Khám bệnh, hai em chờ một lát nhé, khám xong người phía trước chị sẽ đưa vào.” y tá niềm nở, còn rót cho hai người cốc nước nóng.
Chưa đầy năm phút, y tá dẫn họ tới phòng bác sĩ.
Người bệnh trước vừa mở cửa đi ra. Lâm Uyển Ngôn căng thẳng bước vào, Hướng Dung khẽ siết tay cô, lặng lẽ động viên.
“Ôi, xin lỗi, xin lỗi ạ…”
Một đứa trẻ vô tình chạm vào Lâm Uyển Ngôn. Đứa bé chừng tám, chín tuổi, một mắt đóng băng gạc, không rõ mắc bệnh gì. Ngay ở cửa, đứa bé lỡ chạm vào cô, Lâm Uyển Ngôn bỗng đứng khựng lại.
Mẹ đứa bé theo phản xạ liên tục xin lỗi.
Lâm Uyển Ngôn không đáp lại. Hướng Dung kịp nhận ra sự bất thường, bèn mỉm cười trấn an người mẹ: “Không sao, không sao ạ.”
“Để tôi dẫn hai mẹ con đi làm thủ tục nhập viện nhé, vừa nãy trưởng khoa Hạ cũng đã nói…” một y tá khác đưa hai mẹ con rời đi.
“Cô Lâm, mời vào.” Y tá gọi.
Được Hướng Dung đỡ, Lâm Uyển Ngôn bước vào phòng, trong đầu vẫn vang lên cảnh “vừa thấy”. Cô không kìm được mà ngoái ra cửa tìm hình bóng bé gái nhưng không còn thấy nữa.
Cô siết chặt ngón tay, vành mắt nóng lên cố đè nén nỗi phẫn uất, nhìn gã bác sĩ đạo mạo bằng ánh mắt rực lửa.
Hướng Dung khẽ chạm khuỷu tay cô, trong mắt thoáng lo lắng. Lâm Uyển Ngôn cúi đầu, giấu đi cơn giận.
“Bệnh nhân Lâm Uyển Ngôn, lần trước tôi đã nói mắt cô cần phẫu thuật và cần phải điều trị kịp thời. Lần này nhất định chữa cho ổn tôi mới cho cô xuất viện!”
Trưởng khoa Hạ trông thấy cô, ánh mắt lóe vẻ đắc ý như là đã bị họ “chấm” thì đừng hòng thoát.
“Mấy hôm nay mắt cô thế nào?”
Lâm Uyển Ngôn hít sâu để bình tĩnh, ngẩng lên:
“Tôi thấy đỡ nhiều rồi, không còn đỏ lắm, chỉ thỉnh thoảng nhói đau.”
Cô làm ra vẻ sợ sệt:
“Bạn của tôi đến chơi, tôi kể thì cô ấy bắt tôi qua đợt kiểm tra vừa rồi, rồi cô sợ mắt tôi có vấn đề nên bắt tôi đi khám.”
Bác sĩ rút đèn soi, rọi vào mắt cô, cúi sát quan sát.
Khoảnh khắc ông ta chạm vào, Lâm Uyển Ngôn lại thấy cảnh quen thuộc. Cô đang nằm trên bàn mổ, phẫu thuật đang tiến hành… Những hình ảnh kế tiếp giống hệt lần trước.
Sau đó, bác sĩ Hạ thao thao toàn thuật ngữ y khoa, Lâm Uyển Ngôn nghe không hiểu gì cả, nhưng ông ta chẳng cần họ hiểu, ông bắt buộc cô phải nhập viện, rồi bắt buộc mổ!
Với “vai” bạn thân, Hướng Dung đứng ra lo toàn bộ thủ tục nhập viện, thậm chí đóng tiền luôn.
Vào phòng bệnh, Lâm Uyển Ngôn thấy bé gái vừa rồi cũng ở đây. Cô khựng lại rồi bước vào.
Mẹ đứa bé không có trong phòng. Giường trong cùng đã có người nằm, chỉ còn giường ngoài cùng còn trống cho cô.
“Cô Lâm, cô ở giường này. Đây là đồ bệnh nhân của cô, lát nữa cô thay nhé. Chút nữa sẽ có người tới lấy máu, và sáng mai 6 giờ sẽ lấy máu lần nữa. Nhớ đừng ăn gì nhé…” y tá dặn rồi rời đi.
Ngồi xuống giường, Lâm Uyển Ngôn liếc sang bé gái, ngập ngừng rồi nhỏ nhẹ:
“Em tên gì? Em bao nhiêu tuổi rồi? Mắt em làm sao thế?”
Đứa bé quay lại, ngoan ngoãn:
“Em 8 tuổi. Bác sĩ bảo mắt em có u, phải mổ bỏ.”
Tim Lâm Uyển Ngôn chìm hẳn, trên mặt thoáng giận. Cô hít một hơi, dịu giọng hỏi tiếp:
“Em đã khám ở bệnh viện nào khác chưa?”
Bé lắc đầu: “Chưa ạ.”
Cô khẽ gật.
“Còn mắt chị thì sao?” đứa bé tò mò.
Cô gượng cười:
“Mắt chị… cũng phải mổ. Bác sĩ nói thế, chị chẳng hiểu mấy, bác sĩ chỉ bảo mổ thôi.”
“Vâng.”
Cả hai cùng im lặng. Bầu không khí trong phòng bệnh trở nên lặng lẽ.
Lâm Uyển Ngôn cầm đồ bệnh nhân vào nhà vệ sinh thay.
Khi ra ngoài, cô đã thấy Hướng Dung đã quay lại và đang trò chuyện rôm rả với đứa bé:
“Ninh Ninh giỏi quá, đáng khen quá!” rồi quay sang Lâm Uyển Ngôn cười: “Xong hết thủ tục rồi. Trưa nay, em muốn ăn gì?”
Cô nghĩ một lát rồi lắc đầu:
“Em chưa biết. Chị cứ xuống ăn trước đi, lát nữa em đói thì em tự mua.”
“Với lại… em không sao đâu, chị cứ về trước cũng được, mai…”
Hướng Dung cắt ngang ngay:
“Này, chị tới đây là để ở lại với em, em đừng có "đuổi" chị.”
Lâm Uyển Ngôn đành cười bất lực:
“Vâng… em chỉ sợ chị ngồi đây buồn thôi.”
“Buồn gì mà buồn! Ngày xưa mình với cậu ở ký túc, bọn mình còn "tám" thâu đêm kia mà…”
Đúng lúc đó, y tá bước vào, nghe loáng thoáng rồi bèn cười:
“Hai người thân nhau quá nhỉ.”
“Vâng, bọn học em chung trường đại học còn ở chung ký túc xá nữa, nên thân lắm ạ!” Hướng Dung tươi roi rói.
Y tá gật đầu, đi tới bên đứa bé:
“Ninh Ninh, chúng ta lấy máu nhé.”
Đứa bé hơi sợ, nhìn ra cửa nhưng vẫn chưa thấy mẹ quay về.
Thấy vậy, Lâm Uyển Ngôn và Hướng Dung lại gần nói chuyện, đánh lạc hướng đứa bé. Với kinh nghiệm “mẹ bỉm”, Hướng Dung vừa dỗ vừa khen, khiến đứa bé ngoan ngoãn chìa tay ra.
“Xong rồi, tới lượt cô.”
Lâm Uyển Ngôn: …
Thấy cô cứng đờ, Hướng Dung bật cười:
“Cậu sợ à? Lúc nãy còn bảo Ninh Ninh cố lên, giờ cậu cũng cố lên nhé!”
Ninh Ninh cũng ngoan ngoãn hô theo: “Cố lên ạ!”
Lâm Uyển Ngôn nhìn hai người, cô chỉ biết câm nín.
Lấy máu xong, cô rủ Hướng Dung xuống căn tin ăn. Đúng lúc mẹ Ninh Ninh bưng cơm về. Hai người chào mẹ con họ rồi ra ngoài.
“Hai em ra ngoài à?”
Đi ngang quầy y tá, cô y tá ban nãy trông thấy liền mỉm cười hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)