Marin đứng người lên, dùng một ngón tay đè lại giữa trán của mình.
Những con côn trùng nhỏ lít nha lít nhít màu đen tràn ra từ trong vết thương của
cô ta, bắt đầu nhanh chóng nhả tơ, tiến hành khâu lại vết thương.
Đây là một cái quá trình vô cùng đau đớn, như là vô số cây kim nhỏ đang đâm
xuyên vào người lặp đi lặp lại, nhưng Marin đứng ở nơi đó không nhúc nhích,
giống như không có chút cảm giác nào.
Rất nhanh, vết thương đáng sợ trên người kia của cô đã được chữa trị xong,
nhưng cô không có lựa chọn dừng lại, mà là để đám côn trùng này tiến hành
"Làm cũ" cho vị trí vết thương của mình.
Rốt cục, hoàn toàn không nhìn ra được vết thương.
Cô giống như là một nhà điêu khắc theo chủ nghĩa hoàn mĩ, tiến hành sửa chữa
phải trả duy nhất, có thể là mỏng hơn một chút so với trước đây.
Sau khi làm xong, cô hít sâu một hơi. Lúc này, sương băng phía trên cửa lớn
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)