"Hì hì."
Sau khi trông thấy Karen đáp lại, Ankara lộ ra nụ cười ngọt ngào, sau đó chạy
chậm tới, ôm lấy eo Karen, đặt mặt mình trên bụng của anh.
Chỉ tiếp xúc trong nháy mắt, cảm giác muốn hủy diệt kia trong lòng của Karen
lại nhanh chóng che lấp lý trí, trong ánh mắt của Karen cũng xuất hiện màu đỏ,
hai cánh tay ôm cô bé không có khép lại mà là vô thức dời đến trên cổ của cô
bé.
"Cha, ngài thật tốt, chúng ta mãi mãi cũng không muốn tách rơi, vĩnh viễn."
Âm thanh thân thiết đến từ "Con gái", vốn phải là âm thanh tốt đẹp nhất đối với
Karen ngưng tụ ra một ngọn lửa Ánh Sáng một lần nữa, nhét nó vào trong ngực
mình.
"A..."
"A a a!!!"
Tình huống giống như lúc trước lại xuất hiện, đầu tiên là mình phát ra tiếng kêu
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
