để cho mình nhìn không đến mức đứng yên hoặc ngồi không ở đấy.
Lúc phun ra khói thuốc, Karen mặt hướng ra ngoài cửa sổ, lúc quay đầu lại, lại
nhìn về phía khuôn mặt lúc đang ngủ những vẫn rất nghiêm túc của Dis.
Sau đó, Karen cũng tự mình cười.
Trước khi về nhà, lòng nhớ nhung không ngừng bốc lên, giống như là một nồi
nước đã bị đun sôi từ trước, càng không ngừng thêm vào một mặt yếu đuối của
bản thân vào trong nồi.
Sau khi về nhà, không tự giác lại thận trọng, cũng không phải cố gắng giữ một
khoảng cách và giả vờ thanh cao, mà là một loại bản năng, đó chính là càng hi
vọng để người trong nhà nhìn thấy một mặt kiên cường của mình.
Bóp tắt tàn thuốc, Karen cuối cùng đi đến trước giường của ông nội, cứ như vậy
mà nhìn ông ấy.
Mặc dù Dis vẫn đang nhắm chặt hai mắt nhưng Karen tựa như có thể cảm nhận
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)