"Không phải, ông nội, ông nói như vậy là không nên, rất kiêng kị."
Dis dừng bước, quay đầu lại nhìn Karen, nói:
“Ta ngay cả Trật Tự Chi Thần cũng mắng qua, còn sợ kiêng kị cái gì?”
"Cái này không giống, là người nhà của ông, cháu không hy vọng người trong nhà xảy ra chuyện gì, nhất là những lời mà ông vừa mới nhắc tới nhiều lần, giống như là đang dặn dò hậu sự vậy."
"Thiếu gia, thi thể đã chuyển xuống rồi, ta..."
"Nếu ông nội không ở đây, nói không chừng Alfred sẽ một ngụm nuốt cháu."
"......" Alfred.
"Nếu ta không còn nữa, cháu mang theo hai người bọn họ, kỳ thật có thể tự do hơn."
Karen đi lên, giữ chặt cánh tay của Dis, Dis ho khan một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
"Ông nội xảy ra chuyện gì vậy? Là bị thương sao?” Karen lo lắng hỏi.
"Không có việc gì, sau khi dùng cấm chú sẽ có một chút tác dụng phụ."
“......!” Alfred.
"Vậy sau này, chuyện như đêm nay, chúng ta không làm nữa, chúng ta chỉ cần an an sinh sinh làm ăn, kiếm tiềm, thật nhièu. Chuẩn bị của hồi môn cho Minna và Chris.”
"Có đôi khi không phải là cháu đang tìm chuyện, mà là chuyện tìm tới cháu, tránh không được." Dis nhẹ nhàng đẩy Karen đang đỡ mình ra, "Tóm lại, ta sẽ cầu nguyện với Trật Tự Chi Thần được kỹ nữ nuôi kia, cầu nguyện hắn sẽ không để cho ta chết..."
Dis mỉm cười nhìn đứa cháu trai đang đứng trước mặt mình,
"Bởi vì ta sẽ cảnh cáo hắn, hắn sẽ không thể thừa nhận hậu quả sau khi ta chết đi."
"Khi nào ông nội cầu nguyện hãy gọi ta lên, chúng ta cùng nhau cảnh cáo vị Thần Trật Tự được kỹ nữ nuôi kia."
"Được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

