"Sikson tiên sinh đã giúp ta đi tìm chủ xưởng, lúc này chủ xưởng mới bồi thường thêm một khoản tiền, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng coi như đủ thỏa mãn ta, ít nhất đủ trả tiền thuốc men còn có thể dư lại một chút.
Than ôi,
Mấy ngày trước, một ít công nhân bị bệnh khác đã kiện tụng trong chính quyền thành phố, bị thua, công đoàn đã tổ chức một cuộc diễu hành, thông báo với ta, ta cũng tham gia. Mặc dù ta không còn làm việc trong nhà máy nữa, nhưng ta vẫn là thành viên của công đoàn.
Karen tiên sinh, đôi khi những chủ nhà máy này, phải cho họ thấy được sức mạnh đoàn kết của chúng ta, nếu không họ... Họ thực sự sẽ không coi chúng ta là con người.”
"Đúng vậy, chú nói đúng."
"Ta còn bị chọn làm một trong những đại biểu của cuộc diễu hành, cùng những người lao động bị thương và bị bệnh đi ở hàng đầu tiên, ta cứ nghĩ rằng cuộc diễu hành này là để cho các chủ quản lý khu vực phía đông nhìn thấy được sức mạnh của chúng ta, nhưng ta lại không nghĩ tới rằng những người trong công đoàn lại lấy ra biểu ngữ cùng lá cờ ra rồi đẩy trách nhiệm cho ngài Sikson.
Ngay thời điểm đó, nhiều công nhân đã không hài lòng.
Có sao nói vậy, mấy năm trước cung cấp điện nước cho khu chúng ta, không phải là ngài Sikson sao, hình như sang năm còn làm thêm công trình cống rãnh, như vậy sau này vào những ngày mưa chúng ta đi ra ngoài sẽ không cần "khiêu vũ".
Sau đó, ngài Sikson đi ra để trấn an chúng ta, ngài ấy bước ra, chúng ta không làm ầm ĩ nưuax, công đoàn vẫn muốn mang theo chúng ta để đi hô khẩu hiệu, chúng ta không phản ứng với họ.
Sau đó, chúng ta đã cùng nhau hô tên ngài Sikson.”
Khi Roth nói đến đây, trong mắt tràn đầy ánh sáng:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


