Trải nghiệm phó bản này quả là một nơi tuyệt vời, có biết bao nhiêu thứ hữu dụng lẫn vô dụng. Hơn nữa, trong lúc cô thu thập dược liệu cũng đồng thời nghe thấy tiếng Điểm Tích Lũy +1 +1 +1... liên tục vang lên.
Nhưng làm gì có chuyện tốt lành chỉ toàn thu hoạch như vậy?
Diệp Dư Phi lờ mờ cảm thấy hơi bồn chồn, nhưng Bùi Chính Hòa ở gần đó vẫn đang tiếp tục chặt cây, có vẻ như không có vấn đề gì lớn.
Đứng dậy nhìn quanh một lượt, không biết có phải do chặt nhiều cây nên tầm nhìn đã trở nên tốt hơn hay không.
Cô có thể lờ mờ thấy một góc màu bạc sáng lấp lánh ở phía trước bên trái.
“Anh Bùi, anh nhìn xem, phía trước bên trái có phải có một vật màu bạc đang lấp lánh không?”
Sau tiếng "ầm" của một cái cây nữa đổ xuống, Bùi Chính Hòa nhìn về hướng ngón tay Diệp Dư Phi đang chỉ, quả nhiên là có.
“Em thu hết gỗ vào đi, chúng ta cùng nhau qua đó xem sao.”
Anh đã nhận ra rằng, nếu tự mình thu gỗ thì số lượng luôn là 1, nhưng nếu để Diệp Dư Phi thu hoạch thì số lượng có thể biến thành 2, thậm chí là 3.
Nhanh chóng thu xong số gỗ, Diệp Dư Phi lấy cây lao xiên cá từ ba lô ra và nhanh chân theo sau Bùi Chính Hòa.
Hai người dừng lại cách rương bạc 3 mét.
Chưa từng thấy rương bạc bao giờ, mà lại có thể phát hiện một cách dễ dàng như vậy sao? Cả hai cẩn thận quan sát môi trường xung quanh, có vẻ như thực sự không có con thú bảo vệ nào.
Hai người nhìn nhau, cuối cùng Bùi Chính Hòa nói: “Em ở lại đây, để tôi đi xem.”
“Anh Bùi, anh tiến lên thêm một mét nữa, dùng thanh đao dài 2 mét của anh chọc thử vào cái rương xem.”
“Ừ.”
Kết quả là, ngay khi đao lớn vừa chạm vào rương, một cái đầu rắn khổng lồ màu xanh nâu xuất hiện thè cái lưỡi to bằng cánh tay trẻ con ra.
Bùi Chính Hòa nhanh chóng tiến lên một bước, dùng sóng đao đẩy cái rương bay sang một bên, rồi xoay ngược lưỡi đao lại chém về phía con rắn lớn.
Con rắn lớn trực tiếp phớt lờ sát thương của anh, cái đầu rắn há miệng rộng như chậu máu mang theo mùi tanh nồng nặc lao thẳng xuống Bùi Chính Hòa, còn cái đuôi rắn thì quét về phía cái rương.
Diệp Dư Phi sợ nhất là các sinh vật thuộc họ nhà rắn, lúc này cô thậm chí còn cảm thấy chân mềm nhũn nhưng vẫn cắn chặt môi dưới, không để bản thân hét lên.
Nhìn cái rương ở phía bên phải không quá xa, Diệp Dư Phi nghĩ rằng không thể bỏ cuộc được. Nếu đã chọc giận con rắn lớn rồi mà vẫn không lấy được rương thì quả là trời đất khó dung.
Cố gắng khắc phục nỗi sợ rắn trong lòng, Diệp Dư Phi lảo đảo lao về phía cái rương, ngón tay vừa chạm vào rương thì nó lập tức được thu vào ba lô. Đồng thời, bản thân cô cũng bị cái đuôi rắn quét trúng, cả người bay ngang ra đâm vào một thân cây làm cho bản thân buộc phải dừng lại, người cô ho đến suýt nôn ra máu.
Quay đầu lại nhìn Bùi Chính Hòa và con rắn lớn, chỉ thấy lúc này miệng con rắn đã bị đao lớn chống đỡ đến cứng ngắc, không tài nào khép lại được, con rắn rõ ràng đã tức điên, cái đầu to lớn lắc lư trái phải vùng vẫy loạn xạ.
Lúc này, Bùi Chính Hòa đang cầm rìu sắt trên tay, vừa né tránh vừa chém xuống, để lại những vết hằn sâu hoặc nông trên lớp vảy rắn, nhưng không gây ra nhiều sát thương thực chất.
Cứ thế này thì không ổn!
Một tay chống đất, Diệp Dư Phi cố gắng đứng dậy, thân hình loạng choạng hai cái rồi cố gắng giữ vững mà ho khan vài tiếng, lấy cây lao xiên cá ra phi mạnh về phía con mắt to bằng chuông đồng của con rắn lớn.
Một tiếng "rắc" vang lên, cả Diệp Dư Phi và Bùi Chính Hòa đều nghe thấy tiếng vật gì đó vỡ vụn, và cây lao xiên cá rơi xuống.
Sau đó là con rắn lớn càng thêm điên cuồng co giật toàn thân, cái đuôi rắn gần như đang quét sạch mọi thứ.
Không phải chứ, mắt rắn còn có lớp bảo vệ bên ngoài sao?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)