Buổi trưa Hà Tứ Hải mang Đào Tử ra ngoài ăn một tô mì thịt bò.Tuy rằng không được mấy miếng thịt bò.Thế mà Đào Tử lại ăn vô cùng ngon lành.Buổi chiều bên ngoài quá nóng, Hà Tứ Hải cũng không dẫn nàng đi dạo ở bên ngoài nữa.Mà là đợi đến mặt trời xuống núi, đèn hoa rực rỡ, Hà Tứ Hải mới dẫn nàng ra ngoài một lần nữa.Nhìn ánh đèn bên ngoài lộ ra đủ mọi màu sắc.Miệng nhỏ của Đào Tử không ngừng mở lớn, nàng nằm mơ đều chưa từng thấy qua cảnh sắc xinh đẹp như thế.Hà Tứ Hải mang nàng đến quán ven đường ăn mấy cái bánh bao chiên và một bát canh xương lớn.Đào Tử cảm thấy thực sự quá hạnh phúc rồi.Nhưng mà Hà Tứ Hải biết, cứ ăn mãi ở bên ngoài cũng không phải là chuyện gì tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
