"Sức khỏe của ta vẫn ổn." Chu Kỳ tuy nhận lương thực nhưng không vội ăn ngay mà cẩn thận dùng giấy dầu gói lại, bỏ vào trong bọc đồ.
"Nếu ta với Vương Vũ không kịp thời đến thì huynh đã chết đói rồi." Chu Định cau mày: "Huynh cũng không muốn nếu huynh chết, cuộc sống của nương và những người khác sẽ càng khó khăn hơn."
Chu Kỳ bị bỏ lại ở Danh Nam Thành không phải vì y là lão nhân, nữ nhân và hài tử mà vì lão nhân, nữ nhân, hài tử ở lại cần người chăm sóc. Sau khi những người khác đi về phía nam, Chu Kỳ đã gánh vác trách nhiệm làm việc kiếm tiền, tìm một công việc chân tay ở Danh Nam Thành. Tuy nhiên hoàn cảnh ở Danh Nam Thành cũng không tốt, tiền công của công việc chân tay mỗi ngày chỉ đủ cho một người lớn ăn một ngày.
Bản thân Chu Kỳ cũng không ăn gì để tiết kiệm lương thực cho người nhà.
Khi Chu Định và Vương Vũ đến Danh Nam Thành, Chu Kỳ đã đói ngất đi. May mắn là kịp thời cho y uống một bát cháo mới khiến y tỉnh lại nhưng cơ thể suy yếu rất khó có thể hồi phục trong thời gian ngắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



